Pages

Friday, September 11, 2020

'KHÔNG TRA TẤN THÌ PHÁ ÁN THẾ ĐẾCH NÀO ĐƯỢC'


Ngày thứ 3 phiên toà xét xử “vụ án Đồng Tâm”, một trong các Luật sư bào chữa cho dân oan (mà toà gọi là “bị cáo” ), ông Đặng Đình Mạnh có câu hỏi chung cho 29 người. Ông hỏi rằng :



-Nếu những ai CÓ bị tra tấn trong giai đoạn điều tra thì ngồi yên. Nếu những ai KHÔNG bị tra tấn trong giai đoạn điều tra thì xin vui lòng giơ tay.



Có 19 người ngồi yên, đồng nghĩa với việc 19/29 người bị tra tấn trong quá trình điều tra. Nhưng không có gì chắc chắn rằng 10 người còn lại không bị tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần trong giai đoạn bị giam giữ để lấy cung. Nên nhớ, thái độ của “bị cáo” tại toà sẽ quyết định họ được đối xử như thế nào trong nhà tù, nhất là khi phiên xử vẫn chưa kết thúc. Nói cho dễ hiểu, nếu xuôi theo toà án, theo Viện kiểm sát và cơ quan điều tra thì khi trở lại trại giam sẽ dễ thở hơn. Nếu phản kháng, ví dụ kêu oan hoặc không nhận tội sẽ bị trù dập. Tôi là một nhân chứng, một nạn nhân của kiểu đối xử khốn nạn này nên tôi hiểu hơn ai hết. Thậm chí bạn tù còn kể rằng quản giáo ra chỉ thị với nhiều người trong buồng, đại ý vì tôi cứng đầu, ngoan cố không chịu nhận tội nên phải “cho nó biết thế nào là lễ độ”.

Wednesday, September 09, 2020

ĐI TÌM SỰ THẬT


Hai hôm nay, truyền thông nhà nước và cả truyền thông độc lập, mạng xã hội tràn ngập thông tin về “vụ án Đồng Tâm”. Trong chế độ độc tài, cum từ “truyền thông nhà nước” và “truyền thông độc lập”tự thân nó đã nói lên bản chất và đặc trưng của hai “loại” truyền thông đối lập nhau. Trong khi “Truyền thông nhà nước” với lực lượng hùng hậu cả về số lượng lẫn phương tiện không chỉ được hậu thuẫn bởi thành phần làm báo, hoặc côn an mà cả “hệ thống chính trị” đã ra sức dìm chết sự thật, lừa mị dân chúng ...

Tuesday, August 25, 2020

MỐI TÌNH ĐẦU CỦA CHỒNG

Nói thật là tôi (cũng chỉ) yêu thương chồng như tất cả những người vợ khác yêu chồng mình. Ai chả biết. Ý tôi muốn nói rằng tôi yêu ở thể ...bình thường, chứ không dở hơi đến mức ghen cả với quá khứ của chồng. Nhưng mà tôi tò mò thật. Sau nhiều lần tra hỏi, cuối cùng chồng tôi cũng “khai báo thành khẩn” về mối tình đầu của anh ấy. Không riêng về chuyện yêu đương của chàng (hôm nay lãng mạn gọi là “chàng” chứ không gọi là “lão” như mọi khi nữa), mà cuộc đời, hoàn cảnh, gia đình và mọi biến cố mà chồng tôi trải qua, đều gây cho tôi những ấn tượng đặc biệt. Đến nỗi tôi nghĩ rằng có thể viết thành một cuốn sách mang những giá trị riêng của nó. Vì những gì chồng tôi và gia đình anh đã trải qua không đơn giản là câu chuyện của một con người, nó mang bóng dáng về một giai đoạn lịch sử, một cái gì đó "chung" hơn là "riêng.

Thursday, August 20, 2020

CHUYỆN NÓI NHỊU



Dầu sao thì cũng cần cảm ơn ban Tuyên láo, cảm ơn Vua Tin Vịt và anh chàng Anh Quang kia. Qua việc họ vu khống những người bán hàng rong là “ký sinh trùng” nên đa số dân chúng mới sực tỉnh ra thành phần nào thực sự là loài “ký sinh trùng” hút máu hút mủ của mình bao năm nay. Không có “sự cố” này, lâu nay dân tình quên mất.

Thursday, August 06, 2020

CHUYỆN KỂ CỦA CHỒNG

Có lần mình hỏi chồng: Lý do (bây giờ người ta hay gọi là "động cơ") nào để anh quyết định tham gia đấu tranh?

Lão trả lời: Vì ba cô gái điếm người Việt ở Campuchia.

Thú thật, khi ấy mình rất bất ngờ, có phần hụt hẫng và bối rối. Tưởng câu trả lời phải to tát, lý tưởng, chính trị ghê lắm chứ. Lão cũng biết khi trả lời như thế sẽ khiến người đối diện tỏ ra khó hiểu. Từ khó hiểu sẽ dẫn đến thái độ tò mò. Câu chuyện về thân phận ba cô gái điếm được chồng mình kể lại, quả là bi thương. Chồng mình bảo "Vì chứng kiến những phận đời vỡ nát ấy mà anh muốn góp phần nhỏ bé vào cuộc đổi thay đất nước. Hy vọng đất nước mình khá hơn, có dân chủ, có tự do để không còn những cô gái VN phải sang xứ người làm điếm. Không còn cảnh người Việt phải sống tha hương, chịu mọi khổ sở, thiệt thòi, hoặc chết thảm nơi xứ người nữa. Đơn giản thế thôi
Ba cô gái ấy tên là Hương, Trầm và Yến, nhưng cũng có thể đó chỉ là những cái tên giả. Cả ba người đều có cha là những người lính từng phục vụ trong quân đội VNCH. Sau năm 1975, vì gia cảnh éo le nên họ phải phiêu dạt sang Campuchia làm gái. Họ gặp nhau và kết nghĩa chị em. Cô Hương bằng tuổi anh Tú, sinh năm 1968. Vài năm sau ngày SG bị "giải phóng", gia đình cô Hương cả thảy 4 người lên tàu vượt biên. Chuyến tàu gặp cướp biển và Hương đã chứng kiến cảnh mẹ mình bị hãm hiếp, ba và anh trai bị cướp biển dùng báng súng đập vào đầu cho đến chết rồi quăng xác xuống biển. Nhắc đến cuộc đời ba cô gái, có lúc hai vợ chồng hỏi nhau "Không biết trong ba người, ai có số phận khốn khổ, nghiệt ngã nhất?".

Yến sinh năm 1972 quê Mộc Hóa, Long An. Vì hoàn cảnh gia đình nghèo khó, năm 13 tuổi Yến đã phải theo mẹ đi “tải hàng lậu” thuê cho người ta từ biên giới Campuchia về Việt Nam. Ba Yến là một cựu quân nhân VNCH. Sau tháng 4/1975, ông bị bắt đi tù cải tạo. Khoảng một năm sau ông được thả. Ra tù, ba của Yến tham gia vào một tổ chức chống cộng và bị bắt năm 1979. Anh Tú nói rằng không biết ông tham gia tổ chức nào, bị kết án mấy năm nhưng đã ở tù 6 năm, từ 1979 đến 1985 thì mãn án, theo lời kể của Hương và Trầm. Một năm sau khi ra tù, ông qua đời vào tháng 4/1986. Kể từ khi ba qua đời, mẹ Yến ngày càng suy sụp tinh thần, có lúc hóa điên. Một mình Yến tiếp tục công việc tải hàng lậu cho người ta để nuôi mẹ, nuôi thân. Một buổi chiều tháng 2/1987, sau khi đi làm về Yến không thấy mẹ đâu. Linh tính báo cho cô biết điều không lành xảy ra. Cả đêm Yến đi tìm mẹ nhưng không gặp. Sáng hôm sau, người quen báo tin đã tìm thấy mẹ cô nằm chết bên mộ của ba.

Năm 16 tuổi, Yến yêu Hùng, con trai của một trong những chủ buôn lậu mà Yến làm thuê. Hùng lừa Yến sang Nam Vang và bán cô cho một mụ tú bà người Việt. Yến tìm cách trốn khỏi nhà chứa nhưng bị bắt lại, bị đánh đập tàn nhẫn. Khoảng 1 năm sau Hùng lại mò đến nhà trọ của Yến ở Nam Vang. Hắn khóc lóc, van xin và lại thề thốt. Mủi lòng vì thấy Hùng bây giờ đã thành người tàn tạ (hắn chống nạng vì bị gãy một chân), Yến lại tha thứ và cưu mang Hùng. Vài tháng sau Yến báo tin cô có bầu, Hùng lại một lần nữa ruồng bỏ, phụ bạc người yêu. Suốt thời gian Yến mang bầu và sinh con, đều do một tay Hương (đi làm gái) nuôi nấng. Đến khi thằng Hên lên 1 tuổi, mẹ con Yến và Hương dắt díu nhau lên Koh Kong. Phận làm gái vẫn đeo đuổi họ. Ở đây, họ gặp Trầm. Vì thương cảm hoàn cảnh của nhau, ho kết nghĩa chị em, lo cho nhau như người thân ruột thịt.

Yến chết, một cái chết thảm thương và đau đớn. Suốt ba ngày không thấy Yến về phòng trọ, Trầm và Hương phải bỏ tiền thuê người đi tìm. Để có thêm tiền chi trả việc tìm bạn, tất nhiên Hương và Trầm phải “làm thêm”, tức là tiếp khách nhiều hơn ngày thường. Người ta tìm thấy xác của Yến (khi ấy đã không còn nguyên vẹn do thương tích, do côn trùng bâu kín thân thể) bị vứt ở chân núi Mô Păng (1). Vì chủ chứa- một mụ đàn bà người Việt có nước da bợt như xác chết, không cho làm tang ở đấy, thành ra mấy người thợ mộc hàng xóm phải đi kiếm gỗ, dựng tạm cho cái chòi tại khu đất trống để có chỗ kê quan tài. Đám tang lèo tèo vài ba người hàng xóm thất nghiệp ngồi dự cho đỡ tủi. Anh Tú kể đoạn thằng bé Hên 4 tuổi vừa khóc, vừa chửi, vừa kể lể bằng cả ba thứ tiếng Việt, Khmer và Thái, vừa lấy tay đạp đổ bát nhang và di ảnh của mẹ khiến tôi chảy nước mắt. Nó cho là mẹ Yến đã lừa nó, không đưa nó về thăm ngoại mà đã vội chui vào hòm nằm trốn. Rồi một gã người Việt đưa mấy tên lính Campuchia đến phạt vạ vì dám tổ chức tang lễ ở nơi không được phép. Trầm và Hương lại phải giàn xếp bằng cách hứa ngủ với mấy thằng lính để “trừ nợ”, để đám tang của Yến được suôn sẻ. Hôm sau, đưa tro cốt của Yến lên chùa xong, cả hai người chị kết nghĩa của Yến là Trầm và Hương phải ngủ với mấy tên lính Campuchia như đã hứa.

Hồi tưởng lại chuyện xưa, chồng tôi bùi ngùi: “Năm 1993, Yến chết thảm ở tuổi 21. Khi sống, Yến không có nổi một ngày vui, vậy mà định mệnh nỡ lòng nào vẫn ném cho cô một cái chết đầy bi thảm. Với anh, Yến chỉ là một người quen như bao người quen khác đã đi ngang qua cuộc đời. Và cuộc đời cô cũng ngắn ngủi hơn những cuộc đời anh đã gặp. Nhưng đến hôm nay, dù đã bao nhiêu thay đổi, dù đã gần 30 năm trôi qua, anh vẫn không thể quên được mảnh đời tàn tạ của Yến, không quên được đám tang buồn tủi của Yến ở xứ người”. Nói chuyện với vợ mà như tự nói với mình vậy.

Kết thúc câu chuyện về ba cô gái điếm, chồng tôi bảo: “Đấy, giờ em hiểu vì sao anh rất thương và tôn trọng phụ nữ. Cho nên dù em có bắt nạt anh đến mấy anh cũng nhường. Nhường thôi chứ đừng tưởng là anh sợ nhá”.

Câu chuyện cảm động như thế mà vẫn cài thêm một ý đe vợ vào được.



Wednesday, June 24, 2020

TIN KHỦNG BỐ


Ba người hoạt động nhân quyền nổi tiếng và cũng là những dân oan tại Dương Nội là bà Nguyễn Thị Tâm, Cấn Thị Thêu và Trịnh Bá Phương đã bị công an bắt đi vào sáng nay 24/6/2020. Tin cho hay, hàng chục công an đã xông vào nhà Trịnh Bá Phương và lôi anh đi. Trong khi đó, bà Cấn Thị Thêu đang ở nhà con gái cũng bị bắt đi từ sáng sớm. Theo tin từ bà Lân Tường Thụy, vợ của ông Nguyễn Tường Thuỵ, người mới bị bắt hôm 23/5 thì cả bà Thêu và Phương đều bị đánh trong khi bị bắt.

NGUYỄN TƯỜNG THỤY- NGƯỜI YÊU NƯỚC KHÔNG THEO “ĐỊNH HƯỚNG"


Tôi từng đọc đâu đó hai câu thơ, hình như thuộc loại thơ tuyên truyền cho cuộc đánh chiếm miền Nam mà người cộng sản miền Bắc tiến hành thì phải. Đại loại nó thế này:

“Tuổi thanh xuân mà ai chả tiếc
Nhưng tiếc còn chi nữa non sông”

Wednesday, June 03, 2020

NGÀY ĐẦU TIÊN CON ĐẾN TRƯỜNG

Thế là bé Tôm đã là “sinh viên” Trường Mầm Non, lớp Nhà Trẻ rồi đấy cả nhà ạ. Trước ngày đi học, điều ba mẹ băn khoăn nhất là con có khóc nhè không, hoặc có thức nổi để đến trường không? 

Bé Tôm ngủ trễ lắm. Tối nào ba mẹ cũng tắt đèn từ 9 rưỡi-10h giục bé ngủ nhưng bé vẫn phải nghịch ngợm, nhảy múa, kể chuyện, đùa giỡn cả tiếng đồng hồ sau mới chịu ngủ. Ba mẹ nằm im giả vờ ngủ, bé cũng bằng mọi cách gợi chuyện khiến ba mẹ phải phì cười và đáp lời mới thôi. Không biết một đứa trẻ 2 tuổi rưỡi lấy đâu năng lượng mà chạy nhảy, đùa giỡn cả ngày không biết mệt? Vì thức khuya nên bé Tôm dậy rất trễ. Sáng nào cũng sớm nhất là 8 rưỡi, có hôm 10 giờ mới thèm dậy. Vì thế, Tôm thường mất một cữ ăn sáng.

Saturday, May 09, 2020

LÀM CHÓ GÌ CÓ CÔNG LÝ

Tôi đã định không viết gì trên fb để tập trung chữa bệnh và dành thời gian cho công việc mà tôi mới bắt tay vào thực hiện. Có lẽ cũng mất mấy tháng. Nhưng hôm nay, nhìn hình ảnh mẹ của Hồ Duy Hải gào thét, điên loạn trước phiên toà xử tử con trai mình, tôi không thể kiềm chế cảm xúc, không thể giữ lời hứa “im lặng” với chính mình. Tôi biết, mạng sống của Hải cũng như của nhiều tử tù oan khác như Nguyễn Văn Chưởng, Lê Văn Mạnh ... không phụ thuộc vào công lý hay sức ép của công luận. Vì Viẹt Nam thời nay làm chó gì có công lý, làm chó gì có pháp luật, làm chó gì có cái lũ biết tôn trọng công luận.

Saturday, May 02, 2020

Bữa cơm tù ngày "giải phòng"

Đi tù, điều người ta mong nhất là được gia đình lên thăm. Chẳng những được gặp mặt bố mẹ, vợ/chồng, con cái, anh chị em cho thỏa lòng thương nhớ, mà còn được ăn ngon. Không, phải gọi là “ăn sang” hơn mới đúng. Gia đình nào đi thăm tù mà chẳng thế, dù nghèo cũng phải cố gom cho được túi quà xách lên để người thân có tí chất tươi vào bụng. Trong bộ quần áo kẻ sọc, mọi người tù đều giống nhau. Ấy thế mà “đẳng cấp” sang -hèn, giàu- nghèo của từng người vẫn được nhận diện qua bữa cơm tù hàng ngày, nhất là sau mỗi lần thăm nuôi đấy.

Wednesday, April 29, 2020

Không Thể Tin


Vừa qua, một số người đã không ngần ngại bày tỏ sự vui mừng vì cho rằng nhà cầm quyền đang có những “tiến bộ” trong phản ứng với Trung cộng về vấn đề chủ quyền lãnh hải. 

Sở dĩ có hiện tượng trên là vì các lý do như sau:
Báo chí “chính thống” được phép đưa tin, viết bài, bình luận mạnh miệng hơn về vấn đề Trung cộng xâm chiếm biển đảo Việt Nam (chỉ đích danh Trung Quốc thay vì từ “nước lạ” như thường thấy). 

Lại Thêm Một Cựu TNLT Nữa Bị Bắt


Nhà thơ Trần Đức Thạch, sinh năm 1952 , ngụ tại huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An vừa bị bắt tạm giam hôm nay 23/4/2020.

Ông Thạch bị cáo buộc vi phạm điều 109 (điều 79 cũ thuộc BLHS năm 1999) “hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân”. Báo chí lề đảng loan tin ông Thạch đã có hành vi “lợi dụng dịch bệnh Covid-19, thường xuyên đăng tải, chia sẻ các bài viết để xuyên tạc chủ trương chính sách của Đảng, Nhà nước nhằm mục đích kích động phá rối ANTT”.

Mọi Chuyện Sẽ Tệ Hơn Thôi


“Hai nguồn tin nội bộ của Facebook đã xác nhận với hãng tin Reuters hôm thứ Ba rằng Facebook đã đồng ý kiểm duyệt những nội dung “chống chính quyền” tại Việt Nam theo yêu cầu của chính quyền sau khi các nhà mạng bóp băng thông truy cập vào trang mạng xã hội này

Ngậm Ngùi

Ít hôm trước, tôi có chia sẻ thông tin cựu tù nhân chính trị (TNCT) Nguyễn Văn Điệp phải bán chiếc xe máy cũ để lấy tiền mua gạo, mua thức ăn trong thời gian “cách ly xã hội” vì không thể đi làm trong mùa đại dịch. Thật vui, sau khi đăng bài, anh Điệp đã nhận được sự sẻ chia, giúp đỡ của một số anh chị em, bạn bè với tấm lòng rất đáng trân quý. 

Wednesday, April 08, 2020

CHỈ THỊ MIỆNG


Cũng như nhiều người khác, khi đọc Văn bản 2285 của Sở TNMT- Tp HCM tôi không dám tin đây là sự thật bởi nội dung quá gây sốc của nó. Nhiều người bán tín bán nghi, người đăng người không, người tỏ ra dè dặt.

Có người đã gọi đây là ”Công văn giết người”, căn cứ vào chi tiết sau “..., đặc biệt với tình huống cần phải hỏa táng các bệnh nhân nặng nhiễm virus có thể tử vong”.

Sunday, March 15, 2020

Công lý cho người nghèo



Những ngày cuối tháng 1/2020, thế giới như nín thở dõi theo, hồi hộp trông ngóng từng tin tức, hình ảnh được gửi đi từ Vũ Hán. Thời gian này, ở Việt Nam và Hoa Lục vẫn còn không khí của những ngày sau Tết Nguyên đán. Nhưng sự rộn ràng thường thấy đã nhường chỗ cho sự âu lo, hồi hộp và sợ hãi. Con virus Corona dường như khiến cả thế giới rùng mình. Cơn bừng tỉnh trỗi dậy trong sự bất lực hơn là mang niềm hy vọng.

Các hình ảnh hiếm hoi từ Vũ Hán không chỉ truyền đi tiếng gào thét thảm thương, cái giãy dụa quằn quại đầy bất lực của những người nhiễm bệnh hoặc bị cho là nhiễm bệnh, đâu đó thấp thoáng bộ mặt của tội ác mang tên chế độ. Và rồi chỉ vài ngày sau cơn rúng động, Vũ Hán rơi vào tình trạng thinh lặng đến đáng sợ. Người ta hỏi nhau về tình hình Vũ Hán nhưng không ai có thông tin khả dĩ, chỉ biết rằng thành phố 11 triệu dân này đã hoàn toàn bị cách ly không chỉ về mặt ranh giới mà còn trên không gian mạng.

Sunday, March 01, 2020

HAI TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ CUỐI CÙNG THUỘC TỔ CHỨC VIỆT NAM TỰ DO VỪA MÃN ÁN

Hai ông Nguyễn Thanh Vân và Văn Ngọc Hiếu đã lần lượt ra tù vào ngày 24 và 28/2/2020 sau 20 năm tù giam. Hai ông Vân và Hiếu đều thuộc tổ chức “Việt Nam Tự Do” của ông Nguyễn Hữu Chánh- một người Mỹ gốc Việt thành lập.

Tuesday, December 31, 2019

ĐỪNG TƯỞNG LÀM CÔNG DÂN HẠNG BÉT XỨ THIÊN ĐƯỜNG LÀ DỄ



Người đàn ông này là chồng tôi, anh Huỳnh Anh Tú, sinh năm 1968, con của một cựu sĩ quan cảnh sát thời Việt Nam Cộng Hoà. Sau khi miền Nam bị “giải phóng”, gia đình anh Tú cũng như bao gia đình cựu sĩ quan VNCH khác lâm vào cảnh khốn cùng. Năm 1992, gia đình anh Tú bán hết nhà cửa đi vượt biên, hy vọng sẽ bớt khổ sở hơn khi sống ở xứ thiên đường xã nghĩa. Cuộc sống tha hương tại Thái Lan bắt đầu từ đó.