Pages

Saturday, October 26, 2019

CHUYỆN CỦA THỊNH, CỦA CLAY PHẠM

Sau khi căn nhà của tôi và hàng trăm căn nhà khác ở Vườn rau Lộc Hưng bị nhà cầm quyền biến thành đống gạch vụn đầu tháng 1/2019, chỉ ít hôm sau, Thịnh đến. Lúc đó, chúng tôi thuê tạm một căn nhà ở Tân Phú, chủ yếu là để đồ đạc và có chỗ chui ra chui vào trong trường hợp cấp bách. Chỗ ấy vừa đắt đỏ, nóng bức, chủ nhà chưa biết chúng tôi là ai, chỉ cần côn an địa phương húng hắng một tiếng với họ, chúng tôi phải dọn di ngay. Cho nên từ đầu đã xác định sống tạm bợ cho con gái có chỗ ngủ qua tết, rồi tính sau.

Tuesday, October 01, 2019

SAO KHÔNG CHỈ ĐÍCH DANH... LIÊN XÔ?


Mấy ngày nay công luận đang bàn tán, bình luận về bài diễn văn của ông Phạm Bình Minh, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao nước CHXHCN Việt Nam đọc tại Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc hôm 28/9/2019. Đa số là các ý kiến chỉ trích, phê phán, thậm chí lên án gay gắt thái độ bạc nhược, ươn hèn của ông này khi không dám chỉ đích danh Trung cộng thực hiện chính sách bành trướng tại biển Đông và xâm phạm lãnh hải của Việt Nam. Hành động của Phạm Bình Minh là kiểu “tố cáo hành vi ăn cướp nhưng không dám gọi tên kẻ cướp”, chẳng khác gì đứng múa may một mình giữa bãi tha ma nhưng lại bảo đang đánh nhau với người

Friday, September 27, 2019

VÀI MẨU CHUYỆN “VUI” VỀ AN NINH HẢI PHÒNG - Phần 2


Phần 2: “Bọn anh cũng là người”

Gần đến ngày hết án 3 năm quản chế, tôi cũng hơi hồi hộp- quả là thế thật. Cái quyết định gia hạn thêm 8 tháng quản chế cho Ngô Quỳnh “can tội” cựu TNLT này đi khỏi nơi cư trú không xin phép xin tắc gì, khiến tôi suy nghĩ. Không biết công an Hải Phòng có học tập và làm theo tấm gương của công an Bắc Giang rồi giở trò cầm tù tôi thêm vài tháng như đã làm với Ngô Quỳnh không? Đúng là tôi không công nhận bản án vô lý, bất công dành cho mình, không chấp hành án quản chế, thích đi đâu thì đi, chẳng lên phường trình diện, báo cáo báo chồn gì dù bị triệu tập không dưới 30 lần. 

Friday, September 20, 2019

VÀI MẨU CHUYỆN “VUI” VỀ AN NINH HẢI PHÒNG

Phần 1: Ô...ô... thế bây giờ mà vẫn có người vào đảng hả?
Có một số chuyện về an ninh Hải Phòng tôi chưa bao giờ kể hoặc sẽ không bao giờ kể. Không phải sợ, mà là giữ thể diện cho họ. Mặc dù nhiều khi tôi cũng đặt câu hỏi liệu công an của thể chế này có “thể diện” hay không? Nhưng thôi, cứ xuề xoà nghĩ là họ “có” đi, chả sao cả.

Wednesday, August 14, 2019

SỦA MÀ CŨNG VIỆT VỊ


Hôm thứ hai 12/8/2019, báo Hà Nội Mới lên một bài viết dài lê thê đề cập tới vụ tàu Hải Dương Địa Chất 8 của Trung cộng có mặt tại Bãi Tư Chính của Việt Nam.

Mục đích bài báo không gì khác ngoài việc lèo lái dư luận, lấp liếm sự thật liên quan đến vụ việc trên, đặc biệt là thái độ khiếp nhược của nhà cầm quyền Việt cộng trong vấn đề chủ quyền quốc gia. Vì thế, nội dung đương nhiên phải chửi bới, vu khống, mạt sát những người đối kháng, đồng thời ca ngợi đảng và nhà nước Việt cộng trong vấn đề giải quyết các vấn đề nhớn. 

Thursday, August 08, 2019

LÝ NGỌC HÀ- NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG THẦM LẶNG

Tự bẻ gãy răng để khỏi phải lên truyền hình đọc “ Bản nhận tội” do công an soạn sẵn. Ra toà nhận bản án 9 năm tù giam. Đi tù lặng lẽ, ra tù cũng lặng lẽ. Không được ai biết đến, không lời ca tụng ngợi khen. Đương nhiên, chẳng có giải thưởng nào giắt lưng. Nhưng khí phách ấy, tấm lòng ấy đã đủ để nhận được sự kính trọng, biết ơn và là bài học về sự can đảm, về đức tính khiêm nhường cho những người đi sau.

Saturday, June 22, 2019

LẼ NÀO LẠI NHƯ THẾ


TNLT Trương Minh Đức - người đã tuyệt thực hơn 10 ngày trong trại 6 - Nghệ An cùng một số TNLT khác
Buồng giam được lợp bằng tôn, xung quanh không có cây cối, đứng trơ trọi dưới cái nắng lên tới hơn 40, thậm chí gần 50 độ C. Trong các buồng giam ấy là hàng chục con người khốn khổ. Kinh khủng hơn là buồng giam không có quạt máy. Cai tù giải thích với ông Trương Minh Đức là “quạt hỏng”, thế thôi.
Hỏng thì sửa, hoặc thay cái khác. Nhanh lắm, vài tiếng là xong.

Tuesday, June 11, 2019

NGƯỜI VIỆT NAM CHÚNG TA CÓ LÀM ĐƯỢC THẾ KHÔNG?

Mỗi khi ở đâu đó trên thế giới xảy ra một cuộc biểu tình ôn hoà đòi dân chủ, lật đổ chế độ độc tài hoặc đòi hỏi dân quyền, nhiều người Việt trong số chúng ta thường buồn bã than rằng “Bao giờ Việt Nam mới làm được như thế?”. Hoặc sẽ so sánh theo chiều hướng tiêu cực cho dân mình. Cuộc biểu tình của khoảng 1 triệu người dân Hồng Kông nổ ra hôm qua 9/6/2019 cũng làm nức lòng hàng ngàn người Việt yêu tự do không chỉ trong nước mà tại hải ngoại. Thêm vào đó còn là tâm lý trông ngóng, nóng ruột gợn một chút hoài nghi “Dân mình có làm được thế không, bao giờ?”

Thursday, June 06, 2019

PHỎNG VẤN VỀ LUẬT AN NINH MẠNG: VÌ SAO NGƯỜI DÂN MIỀN NAM BỊ BẮT NHIỀU HƠN?


(Phạm Thanh Nghiên thực hiện)

Kể từ khi luật An ninh mạng (ANM) có hiệu lực từ 1/1/2019 đến nay đã hơn 6 tháng. Ước tính có khoảng trên dưới 10 người bị bắt vì liên quan đến các bài viết trên mạng. Một điều khá đặc biệt là số người bị bắt đa số thuộc khu vực miền Nam. Tại sao số người bị bắt ở miền Nam nhiều hơn miền Bắc? Cho rằng đây là một vấn đề cần được bàn tới nên một lần nữa tôi lại làm công việc của một phóng viên bất đắc dĩ. Tất nhiên mọi ý kiến, đánh giá chỉ là phỏng đoán, bởi “ta đâu phải là nhà nước độc tài” để đưa ra cách lý giải chính xác về việc họ làm. Nhưng như đã nói ở trên, đây là vấn đề đáng chú ý, vì thế có cuộc phỏng vấn này.

Monday, May 27, 2019

MÓN QUÀ TỪ NHÀ KHOA HỌC NGUYỄN XUÂN VINH


Giáp tết, tôi nhận được tin nhắn của cha Vinh Sơn Phạm Trung Thành- nguyên Giám tỉnh DCCT, vỏn vẹn mấy câu sau: “ Cụ Nguyễn Xuân Vinh gửi quà cho con nhờ Đức cha Micae mang về. Cha đang giữ giúp đây. Khi nào đi đọc kinh cha đưa cho. Ôi! Con người tài ba ấy lại yêu thương con oắt con (*). Thật tạ ơn Chúa!”

Sunday, May 05, 2019

BLOGGER ANH BA SÀM- NGUYỄN HỮU VINH RA TÙ


Sáng nay 5/5/2019, ông Nguyễn Hữu Vinh đã rời nhà tù Trại 5- Thanh Hoá sau khi mãn hạn 5 năm tù giam. Ông Vinh bị bắt cùng với cộng sự của mình là bà Nguyễn Thị Minh Thuý hồi tháng 5/2014. Họ bị cáo buộc vi phạm điều 258 BLHS “lợi dụng các quyền tự do dân chủ...”

Friday, May 03, 2019

CHÚNG CÒN MUỐN "GIẢI PHÓNG" NGƯỜI DÂN ĐẾN BAO GIỜ?

Vài năm gần đây, chiêu bài “hòa hợp, hòa giải dân tộc” dường như không còn mấy tác dụng. Nó chỉ như một cái cớ để các thành phần “phò đảng” lấy đó làm đề tài viết lách, khua môi múa mép tuyên truyền bậy bạ nhằm lấy điểm với chế độ. Với đại đa số dân chúng, người ta hoặc không quan tâm, hoặc đã hiểu cái gọi là “hòa hợp hòa giải” thực chất chỉ là trò lừa bịp, thậm chí “đuổi cùng diệt tận”.

Tuesday, April 16, 2019

CHÚA KITO LÀ ĐỀN THỜ ĐÍCH THỰC CỦA CHÚNG TA


Chuông điện thoại báo có tin nhắn lúc 4 giờ sáng khiến tôi bừng tỉnh. Chắc phải có sự việc gì quan trọng (hoặc nghiêm trọng) thì chị tôi ở Pháp mới nhắn vào giờ này.

Thursday, April 11, 2019

Một chuyến thăm quê


                          
 Phần 1: Thi bị bắt

Sau vụ nhà bị đập, vợ chồng tôi nhận được nhiều sự chia sẻ về vật chất lẫn tinh thần từ bạn bè khắp nơi, trong nước cũng như hải ngoại. Điều ấy mang lại sự an ủi lớn lao, xoa dịu phần nào nỗi đau đớn mà gia đình chúng tôi không may gặp phải. Song, một cách thành thật tôi phải thừa nhận rằng, những biến cố quá lớn trong thời gian qua (mà vụ đập nhà chỉ là một trong những điều tôi tệ thôi) ít nhiều khiến chúng tôi mệt mỏi, suy sụp. Quyết định về Bắc thăm nhà được vợ chồng tôi xem như một cách giảm bớt căng thẳng, tìm chốn bình yên bên người thân ruột thịt sau những tai ương, sóng gió.

Tuesday, April 09, 2019

Xin góp đá cho mình nổi tiếng nha pà kon

Hế lô! Chào các bạn!

Mình xin tự giới thiệu mình  là Diệp Duy Trấn, là thầy ( thầy hẳn hoi đấy nhá) Tổng Phụ trách đội của trường Tiểu học Lê Văn Sỹ, p.1, quận Tân Bình.

Công việc của một Giáo viên Tổng phụ trách đội như mình tức là chịu trách nhiệm giáo dục đạo đức Hồ Chí Minh cho học sinh, điều hành các hoạt động phong trào của trường. Nói trắng phớ ra, công việc của mình là bưng bê trà nước cho Ban giám hiệu và nhồi sọ cho học sinh từ bậc tiểu học đến trung học cơ sở. Để ngay từ bé, các em đã thấm nhuần tư tưởng của Bác và Đảng, chuẩn bị hành trang tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc trên con đường Xạo Hết Chỗ Nói.

Wednesday, March 13, 2019

Chuyện của Quyên


Tiếng chó sủa inh ỏi khiến Quyên bừng tỉnh. Cô khẽ khàng trở dậy để đứa con 19 tháng tuổi không giật mình thức giấc. Cô rón rén rời khỏi chỗ nằm. Vừa bước ra cửa, lập tức Quyên bị một nhóm công an xông vào lôi đi. Chúng túm tóc, kéo lê cô trên đường. Vừa lôi kéo, vừa đánh đập và chửi rủa. Chúng tống Quyên lên xe rồi bẻ tay cô ra sau, lấy túi ni lông màu đen trùm kín đầu cô lại. Không nhìn thấy gì nhưng Quyên nghe thấy nhiều tiếng chửi rủa, nạt nộ, ra lệnh của công an, lẫn với những tiếng gào khóc, la thất thanh của những người hàng xóm. Giữa những tiếng kêu gào, thất thanh ấy có cả tiếng của chồng, của bác và người dì ruột của Quyên. Họ cũng bị những nhóm công an lôi đi. Rồi cô nghe rõ tiếng khóc đầy kinh hãi của các con mình.


Quyên bị trùm kín đầu, bịt miệng, thỉnh thoảng lại bị tên công an nào đó ngứa tay ngứa chân đánh, đá cho vài cái trong suốt chặng đường bị bắt từ nhà đến đồn công an.

Saturday, March 09, 2019

Thành Hồ tôn vinh phụ nữ bằng đàn áp


Nói chung, tôi chẳng quan tâm đến ngày 8/3, ngày mà nhà nước cộng sản rêu rao là “ngày quốc tế phụ nữ”. Nhưng hôm nay thử “công nhận” nó là ngày QTPN để nhìn vào cách mà họ- nhà cầm quyền cộng sản tôn vinh phụ nữ, nhất là những phụ nữ mất đất, mất nhà mà ta vẫn gọi họ là “dân oan”.


Ít nhất hai phụ nữ, là cư dân Vườn rau Lộc Hưng đã bị đánh đập, bị bắt cóc vào sáng nay 8/3/2019- ngày Quốc tế phụ nữ. Lý do họ bị bắt là vì dám livestreams, ghi lại hình ảnh hàng chục công an, dân phòng, côn đồ đang bao vây, khủng bố bà con dân oan ngay trên mảnh đất VRLH của họ. 

Bảo Quyên, một phụ nữ có 3 con nhỏ bị một nhóm an ninh, mật vụ đeo khẩu trang xông vào cướp điện thoại, lôi cô xềnh xệch trên nền đất và tống lên xe.

Sunday, February 10, 2019

Ăn, mặc, ở


                            


                                   (Trích "Những mảnh đời sau song sắt")

Tôi dám chắc với bạn rằng, người ta có thể sẵn sàng chấp nhận, thậm chí mơ ước được chết nhưng chưa một ai trong thế giới con người có nhu cầu ở tù, nhất lại là nhà tù cộng sản. Đó là điểm chung tuyệt đối và bình đẳng của loài người.

Nhưng người ta vẫn muốn biết về nhà tù, về cuộc sống của những con người trong cái nơi mà bản thân tên gọi của nó vốn tạo nên sự “rùng rợn” và gợi trí tò mò một cách mãnh liệt.