Pages

Sunday, December 21, 2014

Kinh Hòa Bình Cho Dân Việt




Xin hãy coi Video clip này như là tấm lòng, sự biết ơn của tôi trong mùa Giáng Sinh 2014 để gửi đến những Tù nhân lương tâm, Tù nhân chính trị- Tôn giáo đã, đang bị giam cầm trong ngục tù cộng sản. Cũng là món quà nhỏ tôi tặng cho những người cùng chung khát vọng: Khát vọng Tự do và Dân chủ cho Việt Nam. Xin nguyện cầu một Giáng Sinh an lành, năm mới may mắn đến với người dân Việt Nam!













Wednesday, December 10, 2014

Ngày Quốc Tế Nhân Quyền của một người tù tại gia

Tôi ăn mừng ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10 tháng 12 sớm hơn 1 ngày. Cho nó... lành! vì theo kinh nghiệm đau thương quá khứ của năm trước, ngày 10 tháng 12 cũng là ngày côn-đồ-giả-dạng xuống đường để thực hiện quyền... cước võ tàu đối với những ai muốn tổ chức ăn mừng ngày trọng đại này của nhân loại. 10 tháng 12 cũng là sinh nhật 1 năm của Mạng Lưới Blogger Việt Nam mà tôi là một thành viên. 

Thursday, November 20, 2014

BI TRỐ


                                                      Tác giả: Nhà văn Trần Ngọc Tuấn.
                                                                                                                                                                                             (Viết tháng 6 năm 2014)

Khi Bi xuất hiện trong gia đình tôi, có thể khẳng định đó là một sự kiện vì nhà tôi có 2 chị em gái. Bi, nói theo ngôn ngữ thời @ thì em ấy...đẹp trai nhất nhà (bố tôi chỉ đoạt ngôi "Á Nam).
 
Các bạn có thấy mắt Bi Trố hai mầu xanh và vàng không? Dễ thương lắm!
Tôi không lý giải được tại sao nhiều gia đình người Việt mong có con trai mà họ không hiểu rằng cái sự âm dương thiếu cân đối, thế giới sẽ có nhiều cuộc đại chiến để... cướp con gái. Nhưng thôi, bàn sâu chuyện này dễ đụng chạm tới tư duy tiểu nông, gia trưởng - một trong những thành tố cơ bản tạo nên bản sắc văn hóa dân tộc. Mẹ đặt tên em Phạm Hùng Bi. Chị tôi hỏi: tên Bi sao đệm Hùng? Nghe kinh quá! Mẹ cười, mẹ chiêm nghiệm rồi cứ ai mà hùng, anh hùng, hùng mạnh, hùng dũng, oai hùng, kể cả hùng hổ cái kết sẽ là Bi. Nhưng đệm Hùng tên Bi sẽ hóa giải số phận, nó như 2 vế của câu đối ấy. Tôi buột miệng: con gọi Bi Trố. Mẹ hỏi: tại sao? Tôi trả lời: cho nó dễ thương. Mẹ tôi mắng yêu: con này, mắt em mày đẹp thế sao gọi là Bi Trố? Thôi, cũng không sao, tên ấy nghe cũng dễ thương, nhưng chỉ gọi trong nhà thôi nhé. Kê khai hộ khẩu mà ghi tên em Bi Trố các anh công an công khu vực lại cho nhà mình nhạo báng chính quyền.

Wednesday, November 19, 2014

Tạ Phong Tần - người phụ nữ phi thường


            
 Tôi đã đọc ở đâu đó những ý tứ thế này: Nhân sinh hạnh phúc là nhân sinh bình thuờng. Trái lại, nhân sinh vĩ đại nhất định là nhân sinh đau khổ. Nhà triết học Đức Nietzsche cũng đã khẳng định: “Nghịch cảnh là môi trường tốt nhất  tạo dựng thiên tài.”

Với tôi, Tạ Phong Tần không phải là một “thiên tài” hiểu theo nghĩa có kiến thức của một bậc siêu nhiên làm thay đổi nhân loại. Nhưng khí phách ấy, lòng quả cảm, tình yêu, trách nhiệm ấy đối với Tổ quốc là điều không phải ai cũng có được. Những đau khổ, những nghịch cảnh mà Tạ Phong Tần phải đối mặt và chiến thắng nằm ngoài sức chịu đựng và sự tưởng tưởng của một người bình thường.

Wednesday, October 22, 2014

Nhớ anh Điếu Cày


                                    Nhớ anh Điếu Cày

Lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh là vào tháng 3 năm 2007, khi tôi vừa đi Thanh Hóa về ít hôm và viết phóng sự “Uất ức- biển ta ơi!”. Anh khen tôi viết hay. Chỉ là cuộc nói chuyện qua điện thoại rất ngắn ngủi nhưng tôi thật sự rất ấn tượng và chúng tôi coi nhau như anh em. Lần thứ hai vào đầu tháng 4, và cũng là lần sau cùng vì không đầy nửa tháng sau anh bị bắt. Anh giải thích cho tôi nghe vì sao anh chọn cái tên Điếu Cày.


Điếu Cày trẻ hơn so với tuổi, vì thế tôi …lỡ kêu anh bằng  “anh”. Khi biết tuổi của anh, tôi chuyển qua gọi bằng “chú”.  Điếu Cày mắng: “Đừng gọi anh bằng chú. Đồng đội không ai xưng hô thế”. Tôi nhớ lắm cuộc nói chuyện hôm đó. Chúng tôi trao đổi với nhau một số dự tính cho công việc. Đang nói chuyện, tôi nghe rất nhiều tiếng ồn ào trong nhà anh. Điếu Cày nói đó là tiếng đập cửa và quát tháo của công an. Cuộc nói chuyện của chúng tôi buộc phải chấm dứt và anh bị “khiêng” đi làm việc theo miêu tả của anh sau đó.

Thursday, October 16, 2014

Phạm Thanh Nghiên: Hãy đến vì chúng tôi cần các bạn!

Phạm Thanh Nghiên, một trong ba đại diện của nhóm trao văn bản "Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô" kêu gọi mọi người đồng hành và tham gia chiến dịch này.  
Bản yêu cầu dự trù sẽ được trao trực tiếp cho quốc hội vào ngày thứ Tư, 15 tháng 10 năm 2014, tại:
- Hà Nội: Ban Dân Nguyện - 22 Hùng Vương, quận Ba Đình

- Sài Gòn: Văn phòng Quốc hội - 56-58 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận


Sunday, October 12, 2014

Lời kêu gọi thực thi Quyền Được Biết của người dân: "Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô"



Để tiếp tục thực hiện điều "Chúng Tôi Muốn Biết", một văn bản "Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô" sẽ được trao cho Quốc hội vào ngày:

Thứ Tư, ngày 15 tháng 10 năm 2014, tại:
Ban Dân Nguyện - 22 Hùng Vương, quận Ba Đình, Hà Nội
Văn phòng Quốc hội - 56-58 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận, Sài Gòn.

Cho đến thời điểm này, tại Hà Nội và Sài Gòn đã lựa chọn ra một số đại diện để trực tiếp đi trao bản yêu cầu cho Ban Dân Nguyện và Văn Phòng Quốc Hội vào ngày 15/10 sắp tới.

Quyền Được Biết là một quyền phổ quát của mọi công dân và Hội nghị Thành Đô có những ảnh hưởng nghiêm trọng đến vận mệnh của dân tộc. Do đó, chúng tôi xin kính mời mọi người hưởng ứng tham gia vào việc trao yêu cầu này.

Thời gian tập trung tại 2 địa điểm nêu trên là vào lúc 9 giờ sáng.

Đại diện:

Phạm Thanh Nghiên
Nguyễn Phương Uyên
Nguyễn Xuân Nghĩa

Sau đây là nội dung của bản yêu cầu:

Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô

Vào ngày 4 tháng 9 năm 1990,
tại thành phố Thành Đô (Trung Quốc) những người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam và đảng cộng sản Trung Quốc đã ký kết nhiều điều khoản liên quan đến quan hệ giữa hai nước, đặc biệt đến vận mệnh của Tổ quốc Việt Nam. Đến nay, sau gần một phần tư thế kỷ, nhân dân Việt Nam vẫn hoàn toàn không biết nội dung của hội nghị này.

Sunday, September 28, 2014

CTMB - Một tháng sau ngày phát động

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Dân Làm Báo - Sau gần một tháng phát động, chiến dịch Chúng Tôi Muốn Biết (CTMB) đã đón nhận được nhiều hưởng ứng rộng rãi. Theo các thành viên của Mạng Lưới Blogger Việt Nam (MLBVN) đây là một nỗ lực lâu dài và tháng vừa qua là giai đoạn I nhằm tạo sự quan tâm của nhiều người và xây dựng nền tảng cho một tiến trình và mục tiêu tranh đấu lâu dài: người dân bước ra khỏi sợ hãi, dùng "Quyền Được Biết" của công dân để công khai đặt vấn đề và tranh đấu cho mọi vấn nạn của đất nước. 

Saturday, September 27, 2014

Có một người tù như thế.

                                             

Từ trái qua: Huỳnh Anh Tú, Trần Hoàng Giang, Nguyễn Bắc Truyển
Nếu bạn thấy cảm động khi nghe câu chuyện về tôi, một người phụ nữ yếu đuối bước vào tù ở tuổi 31 với mức án 4 năm tù giam, 3 năm quản chế thì hẳn bạn không khỏi thảng thốt, xót xa và cảm phục khi biết đến một người tù chính trị khác mang tên Trần Hoàng Giang.

Phải đến khi người tù này trở về vào ngày hôm qua, 26 tháng 9 năm 2014 tôi mới biết đến Giang.

Trần Hoàng Giang sinh năm 1980 tại xã Vĩnh Phước, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang. Bị bắt ngày 28 tháng 2 năm 2000 tại Sài Gòn khi đang rải truyền đơn với nội dung kêu gọi người dân chống lại ách cai trị của cộng sản bằng phương thức đấu tranh ôn hòa bất bạo động. Giang bị bắt và bị kết án 15 năm tù giam với hai tội danh bịa đặt là “Khủng bố” (điều 84) và “Tuyên truyền chống Nhà nước” (điều 88 BLHS).

Thursday, September 18, 2014

Tôi Tọa Kháng


(Kỷ niệm 6 năm ngày bị bắt)

Tôi không bị bắt vào ngày 11 tháng 9 như nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa và một số anh em khác. Thay vào đó, tôi liên tục bị thẩm vấn tại cơ quan an ninh điều tra. Có lúc đuối sức, mẹ tôi phải mời bác sĩ về nhà truyền nước cho con mình. Công an thậm chí vây quanh giường bệnh chờ truyền hết chai nước để đưa tôi đi “làm việc”.
Bẩy ngày bị khủng bố, tôi phải “tuyệt thực”oan vì từ chối đồ ăn của công an.

Tám giờ sáng ngày 18 tháng 9 năm 2008, tôi Tọa kháng.
Tôi ngồi xếp bằng, trong tư thế ngồi thiền. Trước mặt là tấm vải đen mang giòng chữ: “Trường Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam. Phản đối công hàm bán nước ngày 14 tháng 9 năm 1958 của Phạm Văn Đồng”. Không chờ công an phải gọi cửa, tôi chủ động nhờ mẹ ra mở cổng.

Tuesday, September 02, 2014

Tôi muốn biết và tôi có Quyền được biết!


Không thể có một xã hội dân chủ và tiến bộ nếu người dân không được biết về những quyết sách can dự trực tiếp đến đời sống của mình và nhất là đến sự tồn vong của dân tộc. 

Không một đảng cầm quyền hay một nhóm lãnh đạo nào được phép qua mặt người dân để thỏa thuận, ký kết hay quyết định những vấn đề liên quan đến chủ quyền quốc gia. 

“Được biết” là một quyền chính đáng của mọi công dân. Chính vì vậy, Liên Hiệp Quốc đã chọn ngày 28 tháng 9 là ngày Quốc tế về “Quyền được biết”. 

Ngày này, theo FreedomInfo.org, là để “nâng cao mức hiểu biết của mỗi cá nhân về quyền được tiếp cận các thông tin do chính phủ nắm giữ, xem các quan chức được bầu lên đang hành xử như thế nào với quyền hạn của họ và xem đồng tiền của người dân đóng thuế được chi tiêu như thế nào”.
Tôi Muốn Biết và Tôi Có Quyền được biết!


Chúng Tôi Muốn Biết


Tự do ngôn luận liên quan chặt chẽ tự do tiếp cận thông tin. Mỗi người dân đều có quyền tiếp cận những thông tin từ nhà nước như chính sách quốc gia, hoạt động của chính khách nhà nước và/hoặc đảng cầm quyền trên mọi lĩnh vực: giáo dục, môi trường, y tế, an sinh xã hội... đến chủ quyền quốc gia. Đó là một trong những quyền hết sức cơ bản của người dân.

Cung cấp thông tin chính xác, minh bạch và có trách nhiệm là bổn phận của nhà nước.

Ngược lại, quyền tiếp cận thông tin từ nhà nước giúp người dân có thể tiếp thu, đánh giá, lên tiếng phê bình hay ủng hộ. Đây là yếu tố nền tảng của dân chủ. Động thái phớt lờ quyền cơ bản đó chỉ có ở những thể chế phản dân chủ, độc tài.

Friday, August 22, 2014

Xin làm một chiến sỹ thông tin


Lần đầu tiên tôi nghe đến chữ “Dân Làm Báo” khi còn đang ở tù. Chương trình thời sự tối ngày 12 tháng 9 năm 2012 của Đài Truyền hình Việt Nam phát toàn văn lệnh của ông Nguyễn Tấn Dũng “chỉ đạo điều tra xử lý việc đăng tải thông tin có nội dung chống Đảng và Nhà nước”. Ba trang blog điện tử “được” nêu đích danh là “Dân làm báo” , “Quan làm báo”, “Biển Đông” (kèm theo dấu ba chấm tức còn nhiều trang khác) bị kết tội là những tờ báo“phản động, đăng tải thông tin bịa đặt, bôi đen bộ máy lãnh đạo Nhà nước...” là“thủ đoạn thâm độc của các thế lực thù địch”. Ông thủ tướng chỉ thị truy bắt, trừng trị những kẻ có liên can và cấm cán bộ truy cập vào những trang Web nói trên. Tôi đã hiểu ra rằng: một nền báo chí “Lề dân” đã thực sự được cất cánh, thực sự đe dọa sự độc tôn của nền “báo chí nói dối” vốn tồn tại hàng chục năm tại Việt Nam.

Wednesday, August 13, 2014

Những ngày đầu tiên ở tù ( Phần 2)


Ngày hôm sau.   
                                            
Chị buồng trưởng gọi mọi người dậy sau tiếng kẻng báo thức. Lúc này tôi mới phát hiện chiếc bàn chải đánh răng đã bị thu giữ trong khi làm thủ tục nhập trại. Tôi nhớ rất rõ, người cho tôi …vay chiếc bàn chải đánh răng là chị Hà, thường được gọi kèm tên bố là Hà Ban. Theo quy định, bàn chải đánh răng phải bị chặt cụt đi phân nửa phần cán với lý do…đề phòng việc tù nhân tự sát hoặc dùng làm hung khí gây án, gây thương tích cho người khác. Cũng giống như phụ nữ khi vào tù không được phép … mặc áo xu - chiêng để đề phòng việc…dùng dây áo tự tử. Nhưng những quy định quái gở này vẫn không làm giảm các vụ “tự sát”, hay những cái chết đầy bí ẩn trong các nhà tù.

Chị Hà Ban về sau bị kết án bẩy năm tù giam vì tội “Buôn bán trái phép chất ma túy”. Mặc dù khi khám nhà và đọc lệnh bắt, công an không tìm ra một chất gì được gọi là ma túy ngoài mấy chục ống xi-lanh. Bên điều tra lập luận rằng bị can là một con nghiện, đương nhiên “tàng trữ” xi-lanh không ngoài mục đích tiêm chích ma túy. Có xi-lanh tức là có hê-rô-in vì thế, việc bắt giữ là đúng người đúng tội, thể hiện sự nghiêm minh và công bằng của luật pháp.
 Sau này, tôi được một bạn tù cho biết chị Hà Ban đã chết trên trại giam Xuân Nguyên (Hải Phòng) vì căn bệnh AIDS. Và chết như bao người tù khác: đau đớn, vật vã, tức tưởi và cô quạnh.

Monday, August 11, 2014

Những ngày đầu tiên ở tù: (Phần 1)

                                       
       
                                                           (Tôi xin tặng câu chuyện này cho bạn, những Tù Nhân Lương Tâm “dự khuyết” dưới chế độ cộng sản, để thấy được những khoảng khắc của một người tù. Tôi luôn hy vọng, trong tương lai gần sẽ không còn nhiều người Việt Nam phải trải nghiệm cuộc đời mình trong chốn ngục tù đầy đau thương và mất mát như một cái giá để trả cho Khát vọng Tự Do).

Con người luôn có xu hướng “nói tốt về mình” và cảm thấy dễ dàng khi nói về những thành công hơn là những điều thất bại. Người ta hay lảng tránh hoặc giấu kín những sai lầm của bản thân, nhất lại là những sai lầm “ngoài mình không ai biết”. Nhưng, thành thật với chính mình phải được xem là điều kiện bắt buộc để trở thành một con người chính trực. Để thấy rằng, mục đích chính không phải trở thành người hùng mà là cách ta đối mặt và vượt qua những khoảnh khắc sợ hãi, mềm yếu của mình trước những thử thách đầy cam go, khốc liệt.

Tôi không định cất giữ những “bí mật” của riêng mình trong thời gian bị cầm tù mặc dù tôi hoàn toàn có thể và có quyền làm như thế. Nhưng, tôi sẽ kể cho bạn một cách trung thực nhất không chỉ những câu chuyện của chiến thắng, của khí phách và lòng quả cảm mà cả những câu chuyện về thất bại, về phút giây hèn yếu của tôi, một tù nhân lương tâm dưới thời cộng sản. Đơn giản vì sự thật cần phải được biết tới và tôn trọng. Nếu bạn “không may” trở thành một tù nhân lương tâm như tôi thì hy vọng, những trải nghiệm này sẽ giúp bạn có thêm một vài kinh nghiệm. Nhất định bạn sẽ chiến thắng, một chiến thắng trọn vẹn vì bạn giỏi hơn tôi, dũng cảm và thông minh hơn tôi rất nhiều.

Friday, August 01, 2014

Đường đến tòa Đại sứ Úc của đại diện Mạng Lưới Blogger Việt Nam





Hải Phòng và Hà Nội chỉ cách nhau hơn một trăm cây số. Nhưng để có mặt tại Đại sứ quán Úc tham dự cuộc Hội thảo “Truyền thông Phi Nhà nước ở Việt Nam trong thời kỳ hiện nay”  (do ĐSQ Úc cùng với Liên minh châu Âu, Đại sứ quán Canada, New Zealand, Na Uy, Hoa Kỳ và Thụy Sĩ cùng đứng ra tổ chức) là một hành trình đầy khó khăn với chúng tôi. Nhất là trong phái đoàn đại diện Mạng Lưới Blogger Việt Nam có một cựu Tù nhân lương tâm đang còn bị quản chế là Phạm Thanh Nghiên.

Monday, July 28, 2014

Viết tặng Huỳnh Anh Trí.

Anh Tú- Minh Hằng- Anh Trí.
Chắc không ít người cảm thấy nực cười về tính chất ly kỳ của những cái gọi là “Bản kết luận điều tra vụ án”, hay “Bản cáo trạng ” do các Cơ quan điều tra, Viện kiệm sát A, B, C gì gì đó trong hệ thống thực thi pháp luật Việt Nam đưa ra. Nó giống như một câu chuyện trinh thám ly kỳ và hài hước được “xây dựng”, “sáng tác” vụng về rồi gán cho cái mác rất nghiêm chỉnh và nghiêm trọng là “quá trình Tố tụng hình sự”. Có điều, những câu chuyện khôi hài, nực cười ấy lại là những tấn bi kịch cho các nạn nhân, cho thân nhân của “đương sự”. Và xét rộng hơn, nó là những câu chuyện buồn cho cả một Dân tộc.

Bản Kết luận điều tra của Cơ quan  cảnh sát điều tra, Công an tỉnh Đồng Tháp ngày 02 tháng7 năm 2014 về “vụ án”: “Gây rối trật tự công cộng” mà cơ quan này khẳng định các ông bà Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Thị Thúy Quỳnh, Nguyễn Văn Minh (bị gọi là “bị can”) là môt câu chuyện mới nhất và rất điển hình cho kết luận trên của người viết. Nói “mới”, bởi trước “vụ án” này đã có hàng trăm nếu không nói là hàng ngàn, hàng vạn những “vụ án” vô lý, nực cười và ngớ ngẩn đã bóp chết không biết bao nhiêu thân phận người dân Việt Nam. Bản thân người viết cũng là nạn nhân của một câu chuyện như thế. Nói cho ngắn gọn và dễ hiểu: khi người dân nào đó công khai chỉ trích chế độ, bày tỏ khát vọng về Quyền con người, bất đồng về chính sách ngoại giao với Trung Quốc ắt sẽ bị cho là mối nguy hại cho đảng và nhà nước. Như thế tất nhiên phải bị trừng trị. Có nhiều cách nhưng thông dụng nhất vẫn là cho ngồi tù với một ngàn lẻ một lý do chả liên quan tới chính trị chính em gì sất. Tinh vi chưa!


Friday, July 04, 2014

Phỏng vấn ông Ngô Nhật Đăng về việc thành lập Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam


Nhân sự kiện Hội Nhà báo Độc Lập Việt Nam tuyên bố thành lập cùng với việc ra mắt số đầu tiên của “Việt Nam Thời Báo”, Phạm Thanh Nghiên đã có cuộc trò chuyện với ông Ngô Nhật Đăng, một trong những thành viên sáng lập Hội. Cùng với hai người khác là Blogger Nguyễn Tường Thụy và Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, ông Ngô Nhật Đăng sẽ đảm nhận trách nhiệm trong Ban Biên tập cho “Việt Nam Thời Báo” (VNTB).