Pages

Saturday, June 12, 2021

VÌ NHẦM LẪN NÊN ĐỜI THÊM THI VỊ

 

                                             Bức tường nhà tôi với biểu ngữ chống Tàu.

Đúng là có cái tên ”độc” và “lạ” nhiều khi cũng dở khóc dở cười. Đến bây giờ, thỉnh thoảng (và rất đều đặn), tôi vẫn nhận được tin nhắn làm quen trên fb gọi bằng “anh” hoặc “chú” một cách hồn nhiên đến não lòng. Trong một số bài viết, có vài độc giả khi tham gia bình luận còn gọi tôi là “ông, anh” hoặc “chú” nữa.


Nói thật, những lúc như thế tôi lại hận lão công an hộ tịch ngày nào ở phường nhà tôi vô cùng. Chính lão, chứ không ai khác đã cầm bút xoẹt xoẹt khiến cái tên mĩ miều Phạm Thanh Liên của tôi biến thành Phạm Thanh Nghiên dở dở ương ương trong tờ giấy khai sinh hồi tôi mới mắt nhắm mắt mở chào đời vào một ngày đông tháng 11 năm 1977. Đã thế, lão còn nổi hứng chỉnh sửa luôn giới tính của tôi từ “nữ” thành “nam” mới khổ thân tôi chứ. Đấy, sao quả tạ trên đời là có thật, các bác ạ. Vừa được bác sĩ sản khoa lôi từ trong bụng mẹ ra đã va mặt ngay vào lão công an tay run mắt toét rồi. Nói theo thuyết định mệnh thì từ khi chào đời, sự cố bất đắc dĩ ấy đã tiên báo về số phận gập ghềnh, gian truân của tôi. Ngẫm lại, kể cũng đúng.


Thực ra tên xấu hay đẹp không thành vấn đề, cái chính là có chuyện để khoe, để cười. Đời vì thế mà thêm thi vị.


Hồi tôi đi tù, năm 2008, thời gian đầu bị giam chung với các nữ tù nhân khác. Đương nhiên rồi, chứ làm gì có nhà tù nào ngu đến mức giam tù nam chung với tù nữ. Ý tôi muốn nói là lúc đầu tôi ở buồng chung, sau mới chuyển sang buồng giam riêng dành cho hai người. Tôi đoán họ làm thế có vài mục đích. Để phục vụ công tác điều tra. Cũng đúng, vì tôi đi cung rất nhiều, có ngày đi những hai lần. Để cách ly tôi với các tù hình sự khác, hoặc để đày đoạ, đặng đè bẹp ý chí phản kháng của tôi. Đúng là với một người tù, bị nhốt trong buồng kín chỉ vài mét vuông, cửa đóng cả ngày, ăn uống, vệ sinh tại chỗ thì quả là khổ sở hơn khi ở buồng chung. Chả thế mà các buồng biệt giam chỉ dành cho tử tù, cho những người bị đi ép cung hay bị cùm kỷ luật. Tôi không nằm trong ba diện trên nhưng vẫn được “ưu tiên” cho một xuất biệt giam can tội là tù “chính trị”. Mặc kệ, ngoài những lúc đi cung, tôi ca hát suốt, còn rủ cô bạn cùng buồng giam bày trò ra để cười cho chóng qua ngày. Cách giết thời gian hoàn hảo đấy.


Sáng hôm ấy tôi đi cung. Trước khi đi, tôi đã nhờ cô bạn giam chung ghi phiếu lưu ký giúp. Ngoài ít đồ ăn, đồ dùng lặt vặt, tôi mua thêm vài cái quần lót để dùng. Lúc bị bắt, tôi chỉ mang có mấy cái sơ cua, giờ phải mua thêm mới đủ mặc. Buổi trưa, tôi đi cung về thì vừa lúc nhận được đồ lưu ký. Sau khi cai tù mở cửa, anh chàng tù tự giác đặt chiếc bao dứa trước buồng giam. Tôi và Luyến kiểm hàng. Nào thịt, nào giò, chanh, ớt, bánh..., đủ cả. Nhưng sao lại lòi ra mấy cái quần đùi đàn ông đen sì thế này. Tôi cầm mấy cái quần đùi giơ lên, giũ giũ xem có cái quần lót nào lẫn vào đấy rơi ra không. Thôi chết rồi, quần lót của tôi đâu?

Tôi quay sang hỏi Luyến:


-Mấy quần đùi nam này em mua để mặc hả?


Chả là khi giam chung, chúng tôi thường chia nhau mua lưu ký để cả hai cùng có đồ ăn, đồ dùng cá nhân đủ cho cả tuần. Luyến lắc đầu:


-Em mua của nợ ấy làm gì. Hay là nhầm phiếu?


Nói đoạn, Luyến bảo anh chàng tự giác cho kiểm lại phiếu xem có đúng là tên tôi không. Đúng là tên tôi thật, ghi rõ “Phạm Thanh Nghiên, buồng giam P1” hẳn hoi. Chợt Luyến phá lên cười sằng sặc như kẻ tâm thần. Nó chỉ cho tôi chữ “nam” rõ mồn một đằng sau tên mặt hàng “quần lót” trong tờ phiếu lưu ký. Bỏ mẹ rồi, cán bộ căng tin vừa nhìn thấy chữ Nghiên đã khẳng định ngay đây là một thằng tù trai, không cần kiểm tra thông tin buồng giam hay do quản giáo nào chịu trách nhiệm. Nên nhìn phiếu lưu ký có ghi chữ “quần lót” là quẳng ngay mấy cái quần đùi vào bao.


Chỉ có Luyến là bạo dạn, nó cứ vô tư cầm mấy cái quần đùi nam hết giơ lên lại đặt xuống, vừa nói vừa cười trong khi cả tôi lẫn người cai tù đều bối rối, còn anh chàng tự giác thì đỏ dừ mặt. Anh chàng không biết làm sao, hết nhìn cái quần lại nhìn tôi, rồi ngó sang viên cai tù vẻ cầu cứu. Viên cai tù gắt:


-Thì mang đi đổi cho người ta chứ nhìn nhìn cái gì.


Cửa tù vừa khoá, tôi dòm qua mấy lỗ nhòm, thấy anh chàng tự giác tay cầm mấy cái quần đùi, lẽo đẽo đi theo viên cai tù trông rõ buồn cười.


Buổi chiều, cai tù lại mở cổng cho anh chàng tự giác mang quần lót vào. Vì chưa đến giờ lấy cơm nên cửa tù đóng lại ngay. Hôm ấy, hai chị em tôi được một trận cười thoả thê. Bất cứ niềm vui nhỏ nhoi nào lọt được vào buồng giam này cũng khiến nỗi buồn của lũ tù chúng tôi bớt đi vẻ mênh mông, vô tận. Nên phải cười nhiều hơn tự thân cái niềm vui ấy mang lại.


Nhưng đấy không phải rắc rối duy nhất liên quan đến cái tên trong thời gian tôi ở tù.


Cuối tháng 3, tôi được chuyển từ nhà tù Trần Phú (Hải Phòng) đến nhà tù Trại 5 (Thanh Hoá). Vì ít khi có chuyến chuyển trại nào đến Thanh Hoá nên mấy người dẫn giải bị lạc đường thành ra xe khởi hành từ lúc trời chưa sáng, mãi buổi trưa mới đến được Trại 5. Tôi mắc chứng say xe, đường xá quá nhiều ổ voi, ổ gà nên bị ói suốt. Có đoạn đường xóc đến nỗi  cảm giác như tim gan phổi phèo đổi chỗ cho nhau. Đã thế, tôi bị xiềng chân suốt chặng đường nên khó xoay trở, càng mệt và khó chịu. 


Xe dừng ở Phân trại đầu tiên, Dũng- một trong ba viên cán bộ dẫn giải xuống trao đổi gì đó với cán bộ trực ban. Một lúc sau, anh ta lên xe, nói là phải đi vài cây số nữa mới đến. Không hiểu họ làm việc kiểu gì, đã đi lạc đường, lại không nắm được chính xác nơi phải đưa tù nhân đến. Tới Phân trại thứ hai, họ mở cửa xe tù cho tôi ra. Tôi ngồi trên bệ tường hoa, đung đưa đôi chân vẫn đang bị xiềng. Đúng lúc hết giờ lao động, tù nam đi làm về, xếp thành từng hàng dài lũ lượt vào trại. Bọn họ nhìn tôi, thứ duy nhất khác giới tính với họ, như nhìn một sinh vật lạ. Tôi chẳng sợ hãi, cũng không thấy xấu hổ hay ngượng ngùng gì. Thỉnh thoảng, tôi lại gườm gườm đôi mắt sau cặp kính cận để đáp trả những gã tù buông lời cợt nhả khi đi ngang chỗ tôi. Thấy cánh tù nam chú ý đến tôi nhiều quá, mấy tên cai tù bắt đầu quắp mắt, đe nẹt họ. Lúc này, Dũng mới thèm mở khoá, tháo xiềng chân cho tôi. Được thoát khỏi cái xiềng sắt, đôi chân tôi trở nên nhẹ bẫng. Không chỉ có cánh tù mới nhìn tôi một cách tò mò. Mấy viên cai tù vừa trao đổi với đoàn dẫn giải, thỉnh thoảng lại đưa mắt dòm tôi một cái. Từ xa, lố nhố mấy bóng sắc phục nghển cổ, kiễng chân từ các phòng, ban hướng đến chỗ tôi. Tôi cười thầm trong bụng, hiểu được vì sao họ chú ý đến mình.


-Đây là nơi giam tù nam. Chỗ dành cho phạm nhân nữ là Phân trại số 4, nơi đầu tiên mình đến đấy.


Dũng thông báo, vẻ khó chịu. Chúng tôi lên xe, quay ngược lại chỗ cũ. Chả là đầu tiên đến đúng địa chỉ rồi, nhưng người trực ban Phân trại 4 chỉ căn cứ vào cái tên “Nghiên” đã minh định ngay đây là thằng tù, nên tống sang Phân trại 1 dành cho nam. Báo hại cả đoàn gồm một đứa tù và ba viên dẫn giải mất thêm thời gian hành xác trên những đoạn đường có lẽ tồi tệ bậc nhất Thanh Hoá.


Đến Phân trại 4 đã có mấy cai tù nữ chờ sẵn ở cổng trại. Phía bên trong, lố nhố những bóng áo kẻ sọc dòm dòm ngó ngó đầy vẻ hiếu kỳ. Họ rỉ tai nhau hôm nay Phân trại đón một tù chính trị, hạng tù thuộc loại hiếm trong các trại giam nữ.


Trước khi chia tay, mấy người dẫn giải bắt tay tôi và chúc tôi chóng được về. Một trong bọn họ còn nói đùa :


-Cũng tại cái tên của chị giống tên con trai quá nên gặp tí trục trặc. Tên đặc biệt, thể nào người cũng đặc biệt.


Không biết trong mắt họ, tôi có gì đặc biệt không, nhưng đúng là cái tên của tôi chẳng giống ai. Ít nhất trong 4 năm tù nó đã khiến tôi được hai trận cười để bây giờ ngồi kể lại, hầu chuyện quý độc giả trong những ngày Sài Gòn bị giãn cách vì đại dịch.


                                                                 Sài Gòn ngày 11/5/2021. những ngày giãn cách.


Thursday, May 20, 2021

MIÊN MAN

Nhân chuyện anh tài xế Nguyễn Trần Minh bị tấn công và phải một mình vật lộn với tên cướp trong tình trạng bị thương trước sự chứng kiến của cả công an lẫn người dân, mình cũng xin kể một câu chuyện nho nhỏ.

Friday, May 14, 2021

TÔI ĐI LÀM CĂN CƯỚC CÔNG DÂN

 


Teresa Phạm Thanh Nghiên


Hồi giữa tháng tư, về Hải Phòng thăm nhà, bà chị giục đi làm căn cước công dân (CCCD). Thú thực là chẳng nhiệt tình lắm, nhưng vẫn chép miệng đồng ý. Không làm, lại bị cả hệ thống “tam quyền thống nhât” nó kiếm cớ hoạnh hoẹ, gây khó khăn gần chục năm trời giống lão chồng thì khổ cái thân già, khổ cả cho con trẻ là bé Tôm.


Bà chị bảo:


-Để tao gọi cho thằng công an khu vực.

 

Nghe thế, tôi nổi đoá lên ngay:


-Đi làm CCCD làm sao phải báo cho thằng nào.


-Khổ quá, báo bổ gì đâu. Nó cầm sổ Hộ khẩu nhà mình.

Thursday, April 29, 2021

CHUYỆN NHÀ CHỒNG TÔI- MỘT BI KỊCH KHÔNG HỒI KẾT SAU NGÀY “KẾT THÚC” TIẾNG SÚNG CHIẾN TRANH

nguồn:
https://saigonnhonews.com/van-hoa-van-nghe/nhin-lai-lich-su/bi-kich-khong-hoi-ket-sau-ngay-ket-thuc-tieng-sung-chien-tranh/

“Mày có biết cái này là cái gì không?”

Sáng ngày 30-4-1975, gia đình ông Huỳnh Kim Sơn cả thảy 11 người đang ở trong nhà thì nghe tiếng ồn ào ngoài đường Phạm Thế Hiển. Ông Sơn là một thiếu úy cảnh sát, làm việc tại Quận 8 thuộc lực lượng Cảnh sát Quốc gia VNCH. Mặc dù ông đã dặn các con, các cháu không đứa nào được ra khỏi nhà, nhưng cậu bé Tú, khi ấy mới bảy tuổi, con trai thứ ba của ông vẫn rình lúc ông không để ý, rón rén mở cổng vọt ra ngoài. Từ nhà ông Sơn ra đường Phạm Thế Hiển đâu khoảng dăm trăm mét.

Saturday, April 24, 2021

Ăn vội

(Quý tặng chú Hồng Phúc)

Buổi tối, trước khi đi ngủ, mẹ tôi dặn bố tôi:

-Trưa mai ông vo thêm gạo, nấu cơm cho thằng Si nó ăn với. Sáng tôi đi lấy hàng gặp nó. Nó bảo ra ngoài này gánh phân được mấy hôm rồi. Trưa nào cũng ăn cơm hàng rồi nằm vạ nằm vật ngoài đường, chiều đi mót phân tiếp. Chỉ nấu bữa trưa cho nó thôi, tối nó đạp xe về quê.

Wednesday, April 14, 2021

KHÔNG ĐỀ

Nhận thức là một quá trình. Đối với những người sống trong lòng chế độ, hàng ngày phải tiếp xúc với cách ứng xử kiểu của chế độ, nghe đài đọc báo, môi trường học tập và làm việc, phim ảnh, giải trí, thận chí cả sách lịch sử cũng của chế độ thì việc nhận ra sự thực (hoặc 1 phần sự thực) đã là một điều đáng quý và là nỗ lực không nhỏ. Có người nhận thức được, biết được nhưng chọn cách im lặng. Có người chọn lên tiếng bất chấp hậu quả có thể lãnh nhận như mất việc làm, bị sách nhiễu, đánh đập, vu khống, tù đày...

Tuesday, March 23, 2021

NHÀ HOẠT ĐỘNG NHÂN QUYỀN TRỊNH BÁ PHƯƠNG BỊ ĐƯA TỪ NHÀ TÙ VÀO TRẠI TÂM THẦN

 (22/3/2021): Tin từ bà Trịnh Thị Thảo, em gái ông Trịnh Bá Phương cho hay ông đã bị chuyển từ nhà tù  đến Bệnh viện Tâm thần Trung Ương 1 để “phục vụ công tác điều tra”.

 

Trước đó, ngày 19/3/2021, vợ ông Phương là bà Đỗ Thị Thu đến Trại Tạm giam số 1- Công an Tp Hà Nội để tiếp tế thì được tin ông Phương không còn bị giam giữ ở đó nữa. Khi được hỏi, cán bộ Trại Tạm giam trả lời bà Thu rằng phòng PA09 đã chuyển ông Trịnh Bá Phương đi từ khoảng 2, 3 tuần trước, nhưng không nói rõ là chuyển ông đi đâu. Nhân thể, cán bộ Trại Tạm giam đã “bàn giao” tiền lưu ký của tù nhân Trịnh Bá Phương cho bà Thu, điều mà lẽ ra phải được chuyển đến cơ quan tiếp nhận  ông Phương khi ông bị đưa đi.

 

Wednesday, March 03, 2021

DIỄN TỪ VỀ GIẢI THƯỞNG CHO QUYỂN “NHỮNG MẢNH ĐỜI SAU SONG SẮT”

Kính gửi Văn Đoàn Độc Lập!

Kính gửi Hội đồng Giải Văn Việt!

Không khỏi bất ngờ khi nhận được email từ giáo sư Hoàng Dũng, thông báo việc tôi nhận được một giải thưởng của Văn Việt cho bút ký “Những mảnh đời sau song sắt”. Tôi thật sự lấy làm vinh dự cho việc chọn lựa này, vì quả thực, tôi chưa bao giờ nghĩ một kẻ “tay ngang” về viết lách như mình lại có thể nhận được sự chú ý từ những nhà văn chuyên nghiệp và có tên tuổi từ Văn Đoàn Độc Lập, một trong những nhóm hoạt động dân sự tự do cuối cùng còn giữ được hoạt động ở Việt Nam, sau 2020 đến nay. Tôi hãnh diện được gọi tên, vì Văn đoàn Độc lập là nơi đang quy tụ nhiều cây bút tự do đang hiện diện ngay trong lòng chế độ, nơi mà mọi thứ đều bị kiểm duyệt hoặc cấm đoán.

Wednesday, January 20, 2021

VĨNH BIỆT NGƯỜI LÍNH GIÀ VŨ CAO QUẬN

Ông Vũ Cao Quận, một trong những cánh chim đầu đàn của Phong trào đấu tranh đòi Dân chủ tại quốc nội vừa qua đời lúc 19 giờ 40 phút ngày 19/1/2021, tức ngày 7 tháng Chạp năm Canh tý, hưởng thọ 88 tuổi.

Ông Vũ Cao Quận sinh ngày 16/4/1933 tại Hải Phòng. Tuổi thanh thiếu niên của Vũ Cao Quận gắn liền với những giai đoạn đặc biệt của lịch sử dân tộc. Mới 12 tuổi, cậu bé Quận đã tham gia vào Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh, được “điều động” đến Quảng trường Ba Đình (Hà Nội) để nghe ông Hồ Chí Minh đọc cái gọi là Tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước VNDCCH.

Monday, January 11, 2021

ĐẾN ĐỨA TRẺ CÒN BIẾT XÓT THƯƠNG

Hồi cuối tháng 9/2020, bà ngoại nuôi của Tôm (Nghệ sĩ, đạo diễn Kim Chi) hoàn thành bộ phim tài liệu “Chuyện nhà bé Tôm”. Trước khi đưa lên youtube, bà ngoại đã mời một vài người bạn thân thiết đến xem phim để mọi người cùng góp ý. Ai xem cũng cảm động, có người sụt sịt khóc. Bà ngoại dự tính sẽ đưa bộ phim lên mạng vào ngày 24/11/2020, đúng ngày bé Tôm tròn 3 tuổi và mẹ Nghiên tròn 43 tuổi, như một món quà sinh nhật đặc biệt tặng cho con và cháu gái nuôi. Nhưng cô Trang sốt ruột quá, đề nghị bà ngoại đưa lên mạng ngay, không cần chờ đến tháng 11 nữa.

Monday, December 28, 2020

VÀI NÉT VỀ NHÓM “BÀN LUẬN KINH TẾ-CHÍNH TRỊ”

“Bàn luận Kinh tế- Chính trị” là một trang Facebook được mở ra để những người cùng quan điểm thảo luận một cách công khai về các vấn đề kinh tế, chính trị. Trang Fanpage này được ghi nhận có gần 50 ngàn lượt theo dõi. Tuy nhiên, nó đã bị vô hiệu hóa sau khi hai Admin là Huỳnh Anh Khoa và Nguyễn Đăng Thương bị bắt.

Sunday, December 20, 2020

BỐ ƠI, BỐ ĐỪNG HẬN ÔNG NỘI NỮA!

 Ông nội tôi sinh tháng 2 năm 1912, mất ngày 22/12/1993. Sở dĩ tôi nhớ rõ như thế vì cả ngày tháng năm sinh, năm mất của ông đều gắn liền với số 2. Tôi không biết ông cụ từng trải qua những nghề nghiệp gì, chỉ biết trước khi về hưu, ông đi tàu viễn dương, thuộc Công ty Vận tải Biển III. Cả bố và chú Ngọc tôi sau này đều theo nghiệp của ông.

Saturday, October 17, 2020

TÂM TÌNH LÀM MẸ








 

(Teresa Phạm Thanh Nghiên)

Hôm nay, 16/10 là ngày lễ mừng kính Thánh Gierado ở các nhà thờ DCCT, xin kể câu chuyện trong thời gian tôi mang thai như một lời tạ ơn. Nhờ lời chuyển cầu của Thánh Gierado mà con đã thoát nạn khi gặp khó khăn, nguy hiểm lúc mang thai và sinh con.



Trước khi kết hôn, tôi đã nói với anh Tú rằng nếu lấy tôi, anh có thể chịu thiệt thòi vì tôi chưa chắc đã sinh con được. Thể trạng ốm yếu (nặng có 36 kg), bệnh tật đầy mình. Trong suốt ba năm quản chế sau khi ra tù, mùa đông nào tôi cũng phải nằm viện từ 01 tuần cho đến hơn chục ngày. Nếu không nằm viện thì tôi cũng không thể ...rời thuốc và thường xuyên phải mời bác sĩ đến nhà điều trị. Sau này vào Sài Gòn, tôi có khỏe hơn do hợp với khí hậu Miền Nam nhưng vẫn thường xuyên phải đi bác sĩ và tôi không thể đếm được số thuốc tây tôi đã uống.



Nghe nói thế, anh Tú buồn nhưng vẫn chấp nhận. Trước khi cưới, tôi đi khám lần nữa, cho chồng vui là chính. Thầy thuốc đông y khuyên “Nếu muốn bảo toàn tính mạng thì không nên sinh con”. Còn bác sĩ tây y lại nói “Khó đậu thai lắm”. Chúng tôi về nhà, lòng buồn rười rượi. Nhưng miệng tôi cứ leo lẻo nói với chồng “Không có con cũng tốt anh ạ. Em ốm đau bệnh tật, cả hai vợ chồng lại lớn tuổi nữa. Chưa kể việc nhà tù cứ treo lơ lửng trên đầu. Lỡ một trong hai đứa đi tù, hoặc cả hai cùng đi, chẳng ai lo cho con. Mình sinh nó ra mà không lo nổi cho nó, làm khổ nó thì có tội với con”. Từ đó, tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện sinh con nữa. Chồng tôi có vẻ đồng tình. Nhưng thỉnh thoảng anh ấy lại thủ thỉ: “nếu có con thì anh đặt tên con là…” Mỗi lần thế, tôi lại ngậm ngùi.



Mười tháng sau khi cưới tôi phát hiện mình có thai.

Hôm ấy, một tay tôi cầm nguyên một trái xoài xanh to tổ bố thằng ăn mày, tay kia cầm con dao nhọn hoắt, gọt gọt cho vào miệng nhai nhoay nhoáy. Thấy thế, chị Phượng -chủ nhà trọ ở Vườn rau Lộc Hưng và là bạn thân thiết với gia đình tôi, bảo:

- Hình như có bầu rồi, ăn chua thế này là nghén đấy

Tôi dài mỏ ra cãi :

-Bầu biếc gì, mơ giữa ban ngày.



Nói ra thì sợ thiên hạ cười. Nhưng phải khai thật. Mấy hôm sau có một chuyến đi xa. Vì sợ đi đường ….gặp sự cố nên tôi cứ khư khư cái miếng băng vệ sinh dù khi ấy tôi chẳng làm sao cả. Hai ngày sau về nhà, vẫn không thấy gì. Tôi nghi nghi nhưng lại nghĩ, chắc không có đâu. Tôi âm thầm mua que thử thai, vào trong toilet. Ối giời ơi! Tay chân tôi cứ quýnh hết cả lên. Tôi không tin vào điều tôi nhìn thấy nên phải lấy kính cận ra đeo để nhìn cho chuẩn. Lưỡi tôi líu lại, một lúc sau mới bật ra được tiếng gọi chồng. Tôi gọi như cháy nhà:

- Anh, anh ơi, có...có...có rồi.

Chồng tôi đang ngủ trên gác xép, nghe tiếng gọi thất thanh của vợ, bật dậy chạy xuống như bay. Bằng giọng ngái ngủ, lão hỏi:

-Có gì?

-Em, em có thai rồi!

Bất ngờ quá, lão cứng đơ người. Sau vài phút đứng hình, lão gào lên:

-A, a, ha, ha, ơ, ơ... vậy là mình sắp có con hả? Đâu, đâu, đưa anh xem nào?

Tôi tưởng chồng đòi cho xem con, vội trả lời:

-Chưa, chưa đẻ mà.

Trả lời xong mới thấy mình ngốc. Tôi giơ cái que thử thai ra cho lão xem. Nhưng từ bé đến lớn lão chưa nhìn thấy thứ ấy bao giờ nên tôi lại phải giải thích. Nghe xong, lão hỏi tiếp:

-Cái này hai vạch đỏ có nghĩa là có thai hả? Anh sắp có con hả?

Nghe chồng hỏi, đến là thương. Mặt lão thộn ra, chân tay thừa thãi, quýnh quáng không biết làm gì. Thấy vợ làm dấu thánh, lão cũng làm theo. Vợ nói câu gì, lão lẩm bẩm theo câu ấy.

Người đầu tiên tôi gọi báo tin là mẹ Kim Chi, sau đó đến các chị tôi ở Hải Phòng. Lão thì gọi cho chị Phượng. Ai cũng chức mừng. Chị gái tôi ở Hải Phòng khóc rưng rức như trẻ con. Rồi Nguyễn Hoàng Vi, Trịnh Kim Tiến, Lê Thị Công Nhân, mấy đứa em nhỏ tuổi hơn tôi nhưng được làm mẹ trước, “tra tấn” tôi bằng những lời dặn dò, chia sẻ kinh nghiệm mà sau này tôi ước lượng độ dài tin nhắn có khi lên đến mấy chục cm. Chị Phượng tặng tôi một chiếc khăn Thánh Gierado, dặn tôi đặt ở đầu giường hoặc lên bụng rồi cầu nguyện để được bình an.



Hai tháng đầu tôi ăn ít và mệt. Tháng thứ 3 thì khó chịu hơn và tôi phải nằm viện vì sốt siêu vi. Từ tháng thứ 5 trở đi tôi không thể ngồi lâu được quá 20 phút vì đau lưng. Một lần tôi trượt chân, té ở cửa nhà tắm. Chồng tôi kêu lên thất thanh, mặt cắt không còn giọt máu. Đến tháng thứ 6 lại càng khó chịu. Từ tháng thứ 7 đến tận lúc sinh con là tôi không được ngủ. Tôi không thể giữ một tư thế quá 15 phút vì đau đớn ở phần cột sống, xương sườn và nửa người bên phải. Không giữ nguyên 1 tư thế được 15 phút thì làm sao mà ngủ. Tức là tôi phải thay đổi tư thế liên tục; nằm ngửa, nằm nghiêng, ngồi, quỳ, đi, đứng hoặc ...bò. Tôi thèm ăn nhưng chỉ dám ăn nửa bát cơm, vì nếu ăn nhiều hơn sẽ càng đau. Có hôm tôi buồn ngủ quá không chịu được nên tôi đánh liều, thử nằm yên một tư thế không đổi xem chịu nổi không. Cơn đau kéo đến thật kinh khủng.Tôi mất lý trí đến nỗi chỉ muốn cầm con dao rạch một chỗ ở xương sườn cho hết cái đau đi. Những cơn đau khủng khiếp, tưởng như có ai đó đang cầm dao nhọn gọt vào các xương sườn bên phải. Chị tôi ở Hải Phòng đến gặp ông lang Xum để hỏi xem tại sao khi mang thai tôi lại đau đến thế. Ông cụ rất giỏi chữa các bệnh về thai sản. Ông ngồi bần thần, trách chị tôi sao không đưa tôi đến. Chị tôi bảo, vì em con ở Sài Gòn nên không đến được. Cụ nói, hàng ngàn thai phụ mới có một người đau đến kinh khủng như thế. Nhiều hôm chồng tôi phải đóng cửa để tôi khóc trong nhà. Sợ hàng xóm nghe thấy, họ tưởng vợ chồng cãi nhau.



Tôi mang thai được 33 tuần thì nhập viện lần 2 vì bị sốt xuất huyết. Các bệnh nhân và người nhà của họ chứng kiến cảnh tôi đau đớn, vật vã, ai cũng thương cảm. Mẹ Chi tôi xót con, đưa ý kiến liệu có thể cho em bé ra sớm hơn để đỡ đau đớn không. Một số bạn bè tôi cũng góp ý như thế. Nhưng tôi nhất định không, kể cả thuốc giảm đau tôi cũng không uống vì sợ ảnh hưởng đến con. Có một lần tôi đau quá, không chịu nổi nên lấy hai viên giảm đau bác sĩ cho từ các lần trước mà tôi chưa dùng đến, uống vào. Thế mà vẫn không bớt đau.



Không riêng gì tôi, bất cứ người mẹ nào cũng trải qua sự khổ cực khi mang thai. Điều tôi muốn chia sẻ là Đức Tin. Từ một người tưởng như không thể có con, tôi đã được một Hồng ân tuyệt vời: mang thai. Suốt thời gian mang thai, nhiều khi tưởng không chịu đựng nổi, phải cho đứa bé ra sớm hơn, nhưng tôi vẫn vượt qua dù đau đớn kinh khủng. Ngày nào tôi cũng cầu nguyện và nhất là nói chuyện với Thánh Gierado. Không hiểu sao, trong các vị Thánh Công giáo, tôi đặc biệt ấn tượng với vị Thánh này. Chiếc khăn tay Thánh Gierado chị Phượng tặng, chính là một phần phép lạ tôi đã được nhận. Tôi tự nhủ, nếu sinh con trai sẽ đặt tên Thánh là Gierado. Nhưng tôi đã sinh bé gái, nên đặt tên Thánh là Teresa.



Rồi tôi cũng chịu đựng được đến khi con tôi đủ ngày đủ tháng. Thật tuyệt vời là bé Tôm nhằm đúng ngày sinh nhật của mẹ nó để chào đời. Ngày 24/11/1977, mẹ tôi sinh tôi. Đúng ngày này 40 năm sau tôi được làm mẹ. Lúc vào thang máy để lên phòng mổ, cùng đi với tôi còn có một chị nữa. Trước khi chia tay, tôi chúc chị ấy mẹ tròn con vuông. Ca mổ sinh của tôi tốt đẹp, chỉ có một sự cố nho nhỏ. Khi chuẩn bị mổ cho tôi, không biết ai đó làm rơi vật gì vào chân tôi. Tất nhiên vì tác dụng của thuốc tê nên tôi không có cảm giác gì. Nhưng chắc là một vật gì đó khá nặng vì tôi nghe cái “xoảng” một cái. Rồi ai đó thốt lên “Chết rồi! Gẫy chân người ta rồi”. Sau đó, tôi nghe tiếng thì thầm như là họ đang trao đổi với nhau mà sợ tôi nghe thấy. Vài giây sau, lại có giọng nói: “May quá, không sao”. Niềm hạnh phúc được làm mẹ khiến tôi quên luôn việc chân mình bị vật gì đó rơi vào. Hai hôm sau, tôi phát hiện cổ chân trái của mình có một vết bầm, bị lõm và không chảy máu. Ba năm nay, vết lõm ấy vẫn còn. Nghĩa lại bỗng thấy sợ. Nếu vật đó không rơi vào chân, mà vào bụng thì không biết hậu quả sẽ thế nào.



Nhưng người phụ nữ đi cùng thang máy với tôi lại không được cái may mắn ấy. Hôm sau chị chồng tôi kể, người phụ nữ ấy đã ...mất con. Chiều hôm trước cô ấy đi siêu âm, đứa bé trong bụng vẫn mạnh khỏe. Nhưng sáng hôm sau lên bàn mổ thì các các sĩ phát hiện em bé đã chết rồi. Tôi ôm con vào lòng, nước mắt chảy ra khi nghĩ đến người mẹ kia và đứa con xấu số của cô ấy. Tối đó, dù đau đớn vì vết mổ, tôi vẫn cố gượng dậy cầu nguyện cùng thánh Gierado cho mình được bình an, cho các bà mẹ khác được Chúa gìn giữ.



Lạy Thánh Gierado, xin Ngài hãy giúp con biết trân trọng ân huệ làm mẹ, và ban cho con những cần thiết để nuôi dạy con cái thành người con của Chúa. Với tâm tình tạ ơn, con sẽ tiếp tục kêu cùng Thánh nhân, xin Ngài ban ơn cho chúng con và các bà mẹ đương thai trên thế giới, đang mong mỏi được thấy con mình mở mắt chào đời trong mạnh khỏe và bình an. Amen”.








Friday, October 09, 2020

TẠ ƠN

Không ít lần Phạm Đoan Trang hỏi chuyện về hành trình Đức Tin của tôi, một người mới nhập Đạo. Cô ấy hỏi nhiều về sự khổ nạn của Chúa Giêsu, về tội ác đang diễn ra trên đất nước này. Có câu tôi trả lời được, có câu không.

Một hôm, Trang nhắn cho tôi:

- Ông ơi, Chúa đã nhậm lời rồi! Tôi tin chắc là nhờ lời cầu nguyện của vợ chồng ông, của chúng ta mà chị ấy đã khỏi bệnh.

Tôi mừng rơi nước mắt, đưa tay làm dấu Thánh và ngợi khen Chúa.

Chẳng là có một người bạn khi ấy mắc bệnh hiểm nghèo tưởng không qua khỏi. Trang đã rất buồn, thậm chí suy sụp và tuyệt vọng.

Tôi nhắn cho Trang:

-Ông có tin vào Thiên Chúa không? Chúa sẽ chữa lành cho chị ấy!

-Bằng cách nào hả ông? Trang hỏi, vẻ ngô nghê hơn là ngờ vực.

- Phó thác, tin cậy và cầu nguyện. Từ hôm nay, ngày nào tôi cũng cầu nguyện cho chị ấy. Và ông cũng cầu nguyện nữa nhé. Tôi nói với Trang.

- Nhưng tôi không phải là người Công giáo thì cầu nguyện cách nào?

- Ông cứ nói chuyện với Chúa, với Đức Mẹ những gì ông muốn nói, những gì thầm kín nhất.

Và chúng tôi liên lỉ cầu nguyện, theo cách riêng của mỗi người. Cho đến một hôm nhận được thông tin chị bạn thân chuẩn bị ra viện trước sự ngỡ ngàng và vui mừng của nhiều người, trong đó có cả vị bác sĩ điều trị. Một vị bác sĩ tận tâm nhưng đã từng cay đắng nói với gia đình của bệnh nhân rằng cần chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.

Phạm Đoan Trang đã nhận ra sự nhiệm màu của Chúa. Từ đó, mỗi lần gặp khó khăn hay cần “xin” gì, Trang lại “nhờ” tôi thêm lời cầu nguyện. Trước khi Trang bị bắt khoảng một tháng, tôi có tặng cô một chuỗi mân côi và đã được cha Vinh Sơn Phạm Trung Thành làm phép. Trang vui lắm. Không biết lúc bị bắt, có mang theo không. Mà nếu mang theo, có được cầm vào trong buồng giam không nữa.

Tôi là một người Công giáo, nhưng không đủ khả năng để diễn đạt hay giải thích hết vẻ đẹp trong sự khổ nạn của Chúa Giêsu Kito cho Trang- một người ngoại Đạo. Nhưng tôi tin, trong vẻ đẹp đầy nhiệm mầu của Đức Giêsu, có cả vẻ đẹp của Trang, của gia đình chị Thêu, của những người dù không hoặc chưa phải người Kito hữu nhưng đã dám hy sinh để làm chứng cho Tình Yêu và Sự Thật.

Xin mượn bài viết của cha Giuse Ngô Văn Kha dưới đây, như một sự cảm phục, thương mến của tôi gửi đến Phạm Đoan Trang, của một người Công giáo gửi một người ngoại Đạo. Hơn hết thảy, để vinh danh Thiên Chúa và tạ ơn những con người Công Chính.

“Không có những nỗi khổ đau, những oan khuất, những bất công, những sự dèm pha, chỉ trích, sỉ nhục, bôi nhọ, vu cáo, hãm hại, những khổ ải, đày đọa tinh thần và thể xác cho đến chết của từng con người trong nhân loại khốn khổ này, dưới quyền lực của sự tội và sự gian ác, mà không tìm thấy nơi những vết thương trên thân thể và trong tâm hồn của Đức Giêsu trong cuộc khổ nạn.

Nói cách khác, những vết thương trên thân thể và trong tâm hồn của Đấng Cứu Thế năm xưa được tái hiện từng phần trên những những đau khổ đọa đày cho đến cái chết nhục nhã của những con người chân chính bị những kẻ gian tà, độc ác hãm hại từng ngày, từng giờ trên đất nước khốn khổ này.

“Vì cuộc khổ nạn đau thương của Chúa Giêsu Kitô, xin Chúa cứu chúng con, xin đoái nhìn và thương đến những Tù Nhân Lương Tâm, chị Cấn thị Thêu và các con, cô Đoan Trang... và những người đang bị đọa đày khác.”

Amen


 

 

Phạm  Thanh Nghiên

Wednesday, October 07, 2020

Một số thông tin về việc bắt giữ nhà báo Phạm Đoan Trang trong ngày 7/10/2020.

NHÀ BÁO PHẠM ĐOAN TRANG BỊ BẮT ĐÚNG THỜI ĐIỂM DIỄN RA CUỘC ĐỐI THOẠI NHÂN QUYỀN VIỆT- MỸ
(Phạm Thanh Nghiên)

 

Hôm nay, ngày 7/10/2020 là ngày thứ 2 và cũng là phiên cuối cùng diễn ra cuộc Đối thoại Nhân quyền Việt Nam- Hoa Kỳ. Nhưng 23:30’ tối qua, ngày 6/10/2020, côn an cộng sản đã bắt nhà báo Phạm Đoan Trang- một nhà hoạt động nhân quyền nổi tiếng tại Việt Nam. Trang bị bắt tại một nhà trọ ở Sài Gòn và bị cáo buộc “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống NN" theo điều 117 (BLHS -năm 2015).

Hành động của phía Việt Nam đã thêm một lần nữa là câu trả lời rõ ràng với quốc tế, cụ thể ở đây là Hoa Kỳ về thái độ của nhà nước này trong vấn đề nhân quyền. Nói một cách thẳng thắn và thô thiển là “Nhân quyền ccc”.



Trong nhiều lần tâm sự, tôi và Phạm Đoan Trang đều đề cập đến chuyện cô ấy sẽ bị bắt. Vấn đề là vào thời điểm nào mà thôi. Trang luôn tỏ ra bình thản. Điều lo lắng lớn nhất (tất nhiên) là về mẹ cô ấy. Bà cụ đã 80 tuổi và xa con suốt 3 năm nay. “Tôi chưa tù mà đã lấy của mẹ tôi những 3 năm rồi, ông ạ”. Trang nói về khoảng thời gian 3 năm, từ 2017 khi cô phải rời ngôi nhà của mình ở Hà Nội để vào Sài Gòn “lánh nạn”. Cô tâm sự với tôi, vẻ day dứt và khổ sở.

Khi Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ mời tôi tiếp xúc để nói về một số vi phạm nhân quyền tại VN, đặc biệt là về vụ Đồng Tâm, tôi đã nhận lời. Nhưng tôi nói với họ, không một nhà quan sát nào trong thời điểm hiện nay có thể nói về vụ án Đồng Tâm một cách thấu đáo, đầy đủ như Trang, kể cả tôi. Chúng tôi đi gặp họ trong một tâm thế “làm việc đàng hoàng, cần thiết nhưng cứ phải bí mật” vì Trang luôn bị rình rập. Tôi cũng nói với phía LSQ rằng Trang và một vài người khác có thể bị bắt sau vụ Đồng Tâm và trước kỳ Đại hội đảng.



Ngày ấy đã đến.



Tôi không ngạc nhiên về việc bạn tôi bị bắt, nhất là sau những gì cô ấy viết về Đồng Tâm và bản Báo cáo mới phổ biến trên truyền thông.

Mấy hôm trước, Trang nhắn với tôi “Ông ơi (chúng tôi hay xưng hô “ông - tôi”), tự nhiên tôi sợ Tháng 11. Tôi sợ tháng 11 này con Tôm tròn 3 tuổi, chúng sẽ lại bắt ông. Ông đi tù, anh Tú và con Tôm sống làm sao”.

Pham Doan Trang, những gì chúng mình hứa với nhau, tôi sẽ làm.




 (Phạm Đoan Trang trong một lần đệm đàn cho tôi hát)



THƯ CỦA PHẠM ĐOAN TRANG ĐỂ LẠI TRƯỚC KHI ĐI TÙ

 

Dưới đây là hình ảnh và nội dung lá thư của Phạm Đoan Trang mà Will Nguyễn vừa công bố. Tôi (Phạm Thanh Nghiên) xin phép đánh máy nguyên văn nội dung lá thư để bạn bè và độc giả tiện theo dõi. Xin giúp chúng tôi phổ biến lá thư, cũng là tâm nguyện của nhà báo Phạm Đoan Trang trước khi đi tù. Cũng xin lưu ý, có thể một vài giờ hoặc một vài ngày tới là fb của Phạm Đoan Trang sẽ bị vô hiệu hóa, vậy mong rằng bạn bè và những người yêu mến Trang sẽ lưu giữ một số hình ảnh, bài viết của cô. Xin cảm ơn.

Dưới đây là nguyên văn lá thứ của Phạm Đoan Trang.


NẾU TÔI CÓ ĐI TÙ…

Gửi các anh chị em, bạn bè thân yêu của tôi.

Không ai mong muốn phải ngồi tù, nhưng nếu nhà tù là chỗ tất yếu ai đấu tranh cho tự do cũng phải đến, và nếu vào tù là để thực hiện một mục đích nào đó ta đã định trước, thì ta nên đi tù.

Tôi có một số mục đích định trước như vậy. Thế nhưng đi tù chỉ là bước đầu để thực hiện các mục đích này, còn muốn hoàn thành thì rất, rất cần sự tiếp sức của các bạn.

Tôi trông cậy vào các bạn. Xin giúp tôi hoàn thành các mục đích sau, nếu tôi có phải vào tù. Trân trọng cảm ơn tất cả.

1. Vận động thông qua luật bầu cử mới, luật tổ chức quốc hội mới.

Mong các bạn làm mọi cách để gắn việc tôi đi tù (nếu có) với luật bầu cử mới, luật tổ chức quốc hội mới. Làm sao để công luận biết rằng tôi đã tham gia nghiên cứu và đưa ra luật mới về bầu cử và tổ chức quốc hội, và tôi bị bắt một phần là vì lý do đó.

Tôi muốn có một phong trào xã hội rộng lớn thúc đẩy việc thông qua hai luật này.

2. Quảng bá các cuốn sách của tôi viết:

Tôi mong rằng việc mình bị bắt, đi tù hoặc gặp bất kỳ điều gì khác, nhất là đi tù, sẽ là cơ hội để quảng bá các cuốn sách tôi viết, giúp sách được nhiều người đọc hơn, dưới bất kỳ hình thức gì dù là bản in hay bản điện tử hay sách nói.

Tôi viết nhiều sách nhưng đây là những cuốn tôi mong muốn phổ biến nhất:

a) Chính trị bình dân
b) Cẩm nang nuôi tù
c) Phản kháng phi bạo lực
d) Politics of a Police State (Tiếng Anh)
e) Chúng ta làm báo
f) Các ấn phẩm liên quan tới bầu cử.

3. Biến việc đi tù thành cơ hội để tận dụng

Nhà nước CHXHCN Việt Nam lâu nay luôn coi tù nhân lương tâm là một công cụ để mặc cả, trao đổi với nước ngoài. Khi trả tự do cho 1 TNLT và tống xuất người đó ra nước ngoài, nhà nước thu được rất nhiều cái lợi: ký được một hiệp định kinh tế nào đó, đánh bóng hình ảnh “tôn trọng nhân quyền”, vô hiệu hóa một biểu tượng đấu tranh vì tự dọ, và phớt lờ tất cả các cải cách thể chế.

Tôi rất không thích bị coi là một món hàng để nhà nước trao đổi. Thay vì thế tôi muốn rằng nếu mình có đi tù thì giới hoạt động dân chủ phải là một lực lượng đàm phán với nhà nước, trong đó tập trung nhấn mạnh vào việc đòi thông qua luật bầu cử mới và luật tổ chức quốc hội mới. Bản án càng dài, xin các bạn càng tận dụng nó vào việc đàm phán và gây sức ép lên chính quyền Việt Nam, buộc chính quyền phải thực hiện các yêu cầu của chúng ta.

Nói cách khác, tôi không muốn có một phong trào kêu gọi chính quyền Việt Nam “trả tự do cho Trang”. Tôi muốn một phong trào xã hội rộng lớn, thúc đẩy việc “trả tự do cho Trang và thông qua luật bầu cử mới”, “trả tự do cho Trang và bảo đảm bầu cử tự do, công bằng”,v.v…



* Tóm tắt mục (1), (2) và (3).

Nếu tôi bị bắt, tôi mong muốn các bạn làm truyền thông theo hướng vận động mỗi người, nếu ủng hộ tôi thì không cần làm gì nhiều, cũng không cần hô hào “tự do cho Trang”, mà chỉ cần truyền bá thông điệp sau:
“Tôi ủng hộ luật bầu cử mới và tôi đọc sách của Đoan Trang”, hoặc “Tôi ủng hộ Đoan Trang nên tôi ủng hộ luật bầu cử mới và tôi đọc sách của Trang”, hoặc “Yêu cầu tổ chức bầu cử tự do và công băng ở Việt Nam”, hoặc “Ủng hộ ứng viên độc lập vào Quốc hội”.

Vài điểm xin các bạn lưu ý thêm:

1. Xin chăm sóc mẹ tôi giùm, đừng để mẹ tôi nghĩ là hai mẹ con đang đơn độc. Công an cũng đã đe dọa các anh trai và chị dâu tôi rất nhiều, xin bảo vệ họ.



2. Tôi sẽ không nhận tội, không xin khoan hồng, cho nên mọi điều công an nói hoặc làm mà có thể khiến dư luận tưởng như vậy thì đều là bịa đặt, lừa dối.



3. (Nhưng) tôi nhận hành vi: Tôi luôn khẳng định tôi là tác giả các cuốn “Chính trị bình dân”, “Cẩm nang nuôi tù”, “Phản kháng phi bao lực”, cũng như tất cả các sách và báo cáo khác tôi từng viết và để tên thật. Tôi cũng khẳng định là tôi luôn muốn xóa bỏ chế độ độc tài ở Việt Nam. Tôi muốn được mọi người nhắc đến như một người viết, luôn cố gắng để góp phần khai dân trí về các giá trị tự do, dân chủ và luôn đấu tranh để thay đổi xã hội.



4. Nếu có thể, xin vận động để tôi được nhận cây đàn guitar của tôi. Đối với tôi, đàn guitar quan trọng như Kinh Thánh đối với tín đồ Thiên Chúa Giáo.



5. Tôi không quan tâm đến số năm tù theo bản án, do đó tôi không cần luật sư bào chữa để giảm án- một điều hẳn nằm ngoài khả năng của các luật sư trong tình hình hiện nay ở Việt Nam. Thay vì thế, tôi mong các luật sư có thể làm một kênh truyển tải thông tin giữa tôi và mọi người bên ngoài.



6. Không ưu tiên tôi hơn các TNLT khác.



7. Nếu có vận động để trả tự do cho tôi, xin các bạn bắt đầu từ khoảng năm thứ 3 hoặc thứ 4 (tính từ thời điểm bị bắt), và xin hết sức lưu ý gắn mọi chiến dịch vận động với việc thực hiện các mục đích tôi đã nếu trên. Kịch bản lý tưởng là tôi được trả tự do mà vẫn ở Việt Nam (không bị tống xuất ra nước ngoài) và những mục đích tôi đề ra đều được hoàn thành.



Tôi không cần tự do cho riêng mình; nếu chỉ vậy thì quá dễ.
Tôi cần cái lớn hơn thế nhiều: Tự do, dân chủ cho cả Việt Nam.
Đó là một mục tiêu nghe có vẻ vĩ đại và xa vời, nhưng thật ra là khả thi, nếu có sự góp phần của tất cả các bạn.
Phạm Đoan Trang. (Ký tên)





BỘ CÔNG AN XÁC NHẬN VIỆC BẮT GIỮ NHÀ BÁO PHẠM ĐOAN TRANG

Chiều 7/10/2020, ông Xô- thiếu tướng, Chánh văn phòng Bộ Côn an xác nhận với truyền thông “lề đảng” về việc bắt giam và khởi tố Phạm Đoan Pham Doan Trang theo điều 117, BLHS 2015.

Phạm Đoan Trang bị “cơ quan an ninh điều tra Hà Nội và tổ công tác thuộc BCA vào TP HCM bắt”. Báo chí lề đảng dẫn lời ông Xô.

Tin cho hay, Đoan Trang đang bị di lý về Hà Nội để “phục vụ điều tra”. Cùng ngày, Viện Kiểm sát Hà Nội cũng đã phê chuẩn quyết định tố tụng.





HỐ XÍ XỔM

Cái gì đây? Hỏi ngớ ngẩn. Đương nhiên nó là cái bồn cầu rồi. Tên gọi chính xác và đầy đủ của nó là “bệ xí xổm”, “bồn cầu xổm”.

Vậy sao lại lôi cái bệ xí xổm vào đây mà bàn bạc? À, vì bắt đầu từ hôm nay nó là nỗi “kinh khiếp” của một người tù. Tên người tù mới ấy là Phạm Đoan Trang, người vừa bị bắt đêm qua và đang trên đường bị dy lý về Hà Nội để “phục vụ công tác điều tra” theo tin từ Bộ côn an.

Trang bị gãy cả hai chân trong một cuộc tuần hành ôn hoà bảo vệ cây xanh hồi mùa hè năm 2015. Từ đó, cô phải đi bằng nạng, hoặc nếu không dùng nạng thì đi lại khá khó khăn, tập tà tập tễnh. Trang đã trải qua một cuộc phẫu thuật nhưng đôi chân của cô vẫn không lành lặn trở lại. Mỗi khi trái gió trở trời, nó lại đau đớn, nhức nhối. Ở mỗi đầu gối của cả hai chân Trang, đều có hai cái lỗ nhỏ xíu, đối xứng nhau. Tôi đoán là để hút dịch ra vì có lần nghe loáng thoáng Trang nói như thế. Chân đau, không thể co hay gập lại như người bình thường. Vì vậy, Trang không thể ngồi xổm được suốt từ năm 2015 và có lẽ đến hết đời. Mà trong tù thì làm gì có bệ xí bệt mà ngồi, chỉ có bệ xổm thôi.

Không biết trước khi bắt Phạm Đoan Trang, công an có nghĩ đến “nhu cầu đái ỉa” của cô ấy không nhỉ. Nhịn ăn nhịn uống thì được, chứ ai mà nhịn được cái “nỗi nuồn không của riêng ai” ấy. Gay, gay to rồi.


 

(Hình minh hoạ thôi chứ nhà xí trong tù làm sao được sạch sẽ, lịch sự thế vầy)

Friday, September 11, 2020

'KHÔNG TRA TẤN THÌ PHÁ ÁN THẾ ĐẾCH NÀO ĐƯỢC'


Ngày thứ 3 phiên toà xét xử “vụ án Đồng Tâm”, một trong các Luật sư bào chữa cho dân oan (mà toà gọi là “bị cáo” ), ông Đặng Đình Mạnh có câu hỏi chung cho 29 người. Ông hỏi rằng :



-Nếu những ai CÓ bị tra tấn trong giai đoạn điều tra thì ngồi yên. Nếu những ai KHÔNG bị tra tấn trong giai đoạn điều tra thì xin vui lòng giơ tay.



Có 19 người ngồi yên, đồng nghĩa với việc 19/29 người bị tra tấn trong quá trình điều tra. Nhưng không có gì chắc chắn rằng 10 người còn lại không bị tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần trong giai đoạn bị giam giữ để lấy cung. Nên nhớ, thái độ của “bị cáo” tại toà sẽ quyết định họ được đối xử như thế nào trong nhà tù, nhất là khi phiên xử vẫn chưa kết thúc. Nói cho dễ hiểu, nếu xuôi theo toà án, theo Viện kiểm sát và cơ quan điều tra thì khi trở lại trại giam sẽ dễ thở hơn. Nếu phản kháng, ví dụ kêu oan hoặc không nhận tội sẽ bị trù dập. Tôi là một nhân chứng, một nạn nhân của kiểu đối xử khốn nạn này nên tôi hiểu hơn ai hết. Thậm chí bạn tù còn kể rằng quản giáo ra chỉ thị với nhiều người trong buồng, đại ý vì tôi cứng đầu, ngoan cố không chịu nhận tội nên phải “cho nó biết thế nào là lễ độ”.

Wednesday, September 09, 2020

ĐI TÌM SỰ THẬT


Hai hôm nay, truyền thông nhà nước và cả truyền thông độc lập, mạng xã hội tràn ngập thông tin về “vụ án Đồng Tâm”. Trong chế độ độc tài, cum từ “truyền thông nhà nước” và “truyền thông độc lập”tự thân nó đã nói lên bản chất và đặc trưng của hai “loại” truyền thông đối lập nhau. Trong khi “Truyền thông nhà nước” với lực lượng hùng hậu cả về số lượng lẫn phương tiện không chỉ được hậu thuẫn bởi thành phần làm báo, hoặc côn an mà cả “hệ thống chính trị” đã ra sức dìm chết sự thật, lừa mị dân chúng ...

Tuesday, August 25, 2020

MỐI TÌNH ĐẦU CỦA CHỒNG

Nói thật là tôi (cũng chỉ) yêu thương chồng như tất cả những người vợ khác yêu chồng mình. Ai chả biết. Ý tôi muốn nói rằng tôi yêu ở thể ...bình thường, chứ không dở hơi đến mức ghen cả với quá khứ của chồng. Nhưng mà tôi tò mò thật. Sau nhiều lần tra hỏi, cuối cùng chồng tôi cũng “khai báo thành khẩn” về mối tình đầu của anh ấy. Không riêng về chuyện yêu đương của chàng (hôm nay lãng mạn gọi là “chàng” chứ không gọi là “lão” như mọi khi nữa), mà cuộc đời, hoàn cảnh, gia đình và mọi biến cố mà chồng tôi trải qua, đều gây cho tôi những ấn tượng đặc biệt. Đến nỗi tôi nghĩ rằng có thể viết thành một cuốn sách mang những giá trị riêng của nó. Vì những gì chồng tôi và gia đình anh đã trải qua không đơn giản là câu chuyện của một con người, nó mang bóng dáng về một giai đoạn lịch sử, một cái gì đó "chung" hơn là "riêng.