Pages

Saturday, January 23, 2016

Tại sao đảng thì được, dân thì không?

Ngoài việc cảm ơn đảng, cảm ơn các lãnh đạo đảng (tóm lại là đảng toàn tập) đã không những lãnh đạo mà còn chỉ đạo, luôn quan tâm đến hoạt động của tổ chức công đoàn”, ông Tùng còn “bày tỏ sự kính trọng và vô cùng biết ơn” đối với Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng vì đã dám khẳng định “Hoàng Sa- Trường Sa là của Việt Nam”.  Đó là một phần nội dung trong bài tham luận được đọc tại Đại hội đảng cộng sản VN sáng 23/1 của Đặng Ngọc Tùng, chủ tịch Liên đoàn Lao động VN.
Ông Đặng Ngọc Tùng còn khẳng định: “Đảng ta, nhân dân ta rất cần những nhà lãnh đạo đầy khí phách và bản lĩnh như vậy”.

Tuesday, January 19, 2016

Tưởng niệm Hải chiến Hoàng Sa.



Một vài năm trở lại đây, báo chí “lề đảng” đã bắt đầu nói về trận Hải chiến Hoàng Sa năm 1974. Hôm 17/1/2016, nhà cầm quyền đã cho khởi công xây dựng một khu tưởng niệm mang tên “Nghĩa sĩ Hoàng Sa” tại đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) nhằm vinh danh những quân nhân VNCH đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ chủ quyền quần đảo này 42 năm về trước.

Nhìn những biểu hiện “bề nổi” như thế, hẳn không ít người có thể nghĩ rằng nhà nước này đã thực sự biết công nhận, biết tri ân những đóng góp, hy sinh xương máu của những người con hy sinh vì Tổ Quốc, bất kể từng thuộc chiến tuyến nào.

Monday, December 07, 2015

Nhật ký biểu tình.


Tôi gọi đùa cuộc biểu tình ngày 5/11 vừa rồi là “trận chiến đường phố” đầu tiên của tôi sau 4 năm tù giam, 3 năm tù nhà. Đó cũng là lần đầu tiên tôi “tham chiến” ở đất Sài Gòn. Tôi chưa bao giờ đi xa, và đi lâu như thế, trừ đi tù.
 
Biểu tình tại Sài Gòn 5/11/2015. Ảnh Dân Làm Báo
Và tôi đi bí mật. Thế nên, cả “phe ta” lẫn “phe nó” đều ngạc nhiên khi thấy tôi - một cô gái Hải Phòng- xuất hiện trong đoàn người biểu tình tại Sài Gòn. Trời đất quỷ thần ơi! Không làm gì xấu, không làm gì khuất tất mà phải giấu giấu diếm diếm, sợ lộ. Để có cơ hội biểu thị lòng yêu nước, nhiều người phải bí mật “trốn” khỏi nhà một vài ngày hoặc nhiều hôm trước đó. Rồi ẩn náu ở một nơi khác, tiếng lóng gọi là “dạt vòm” để có mặt đúng thời gian và địa điểm đã được thông báo công khai từ trước. Chắc Việt Nam là một trong những đất nước ít ỏi còn sót lại trên thế giới mà người dân muốn bày tỏ lòng yêu nước phải vất vả, khổ sở và chịu đựng hiểm nguy như thế.

Wednesday, December 02, 2015

Lời cảm ơn


Kính gởi các quí Cha, quý cô chú bác cùng anh chị em và đồng đội thương mến!

Lẽ ra những lời cám ơn và và lời tri ân này phải được chuyển đi ngay sau lễ Đính Hôn. Nhưng vì công việc còn quá bề bộn, chúng tôi mong quí vị thông cảm và bỏ qua.

Khách "bị ngăn đến đám hỏi Thanh Nghiên".

(Nguồn BBC) Đám hỏi của nhà hoạt động Phạm Thanh Nghiên đã diễn ra ‘gần như trọn vẹn’ ở Hải Phòng dù một số khách mời ở Hà Nội bị an ninh ngăn không cho đi dự.
Bà Phạm Thanh Nghiên, 38 tuổi, từng bị án tù giam bốn năm vì tội tuyên truyền chống nhà nước, mãn hạn tháng 9/2012.
Bà kết duyên với ông Huỳnh Anh Tú, cựu tù chính trị mãn án 14 năm tù năm 2013.
Hôm 28/11, trả lời phỏng vấn của BBC, Phạm Thanh Nghiên nói: “‘Đám hỏi của tôi diễn ra gần như trọn vẹn, dù một số khách mời như luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, cựu tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội… không đến được vì an ninh ngăn cản.”

Cuộc se duyên vĩ đại


Chàng là trai Nam bộ, cách đây 16 năm theo cách mạng dân chủ mưu toan lật đổ chế độ cộng sản, bị bắt đi tù 14 năm. Nàng, cô gái Hải Phòng xã hội chủ nghĩa, căm thù giặc Tàu xâm lăng, căm thù chế độ độc tài, cách đây 8 năm đã đứng lên kêu gọi lòng yêu nước và đấu tranh cho dân chủ rồi bị bắt vào tù 4 năm.

Tuesday, November 24, 2015

Phạm Thanh Nghiên - thân gầy đứng thẳng trong giông tố cuộc đời

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Hôm nay, 24 tháng 11, sinh nhật của Phạm Thanh Nghiên. Tôi viết những dòng này để tặng Nghiên ngày sinh nhật, để cám ơn Mẹ Lợi đã sinh ra Nghiên, đã cho chúng con một người bạn, người chị, người em mà phong cách sống của con gái Mẹ đã làm chúng con còn hãnh diện mình là người Việt Nam.

Lúc Nghiên còn ở trong tù, đêm giao thừa nhớ Nghiên tôi viết mấy vần thơ:

em về giữa bốn thước vuông
thằn lằn chắt lưỡi: ngồi đây làm gì?
trả lời: tọa kháng tại gia
người ta không chịu nên mời vào đây
con ruồi rớt giữa bàn tay
đậu lên nỗi nhớ chưa quen đêm ngày
ở ngoài ma quỷ vây quanh
trong này yên ắng chỉ ruồi với em
(chia tay ruồi ngủ giấc êm
thằn lằn tới xực
giao thừa
nhậu
ngon)

Nhớ Nghiên, tôi chỉ có thể tưởng tượng được nỗi cô đơn của Nghiên trong bốn bức tường câm một cách lãng mạn kiểu thơ phú cải lương. Khi Nghiên ra tù và nghe kể lại tôi mới cảm nhận rõ ràng cuộc sống tù đày của Nghiên đã khủng khiếp như thế nào.

Friday, October 23, 2015

Nguyễn Ngọc Già, người hùng cô đơn

           
Blogger Nguyễn Ngọc Già. Nguồn hình: Dân Làm Báo.

Nỗi sợ hãi lớn nhất của người tù, chưa hẳn là cái đói, cái rét. Bao giờ cũng thế, người tù đâu chỉ nghĩ mỗi cho mình. Trong đầu óc chỉ đau đáu, lởn vởn những suy nghĩ về cái thế giới mình không thể chạm tới, và đang bị ngăn cách có tên gọi: “ngoài kia”, “ở nhà”.


Ở nhà có bình an không? Có chuyện gì không may xảy đến với mẹ cha ta, với vợ con ta, anh chị em ta?  Bốn năm tù, tôi đã nhiều lần rùng mình như thế, sau mỗi lần hỏi rồi tự trả lời. Đúng ra là suy diễn. Cái lối suy diễn của người tù không mấy khi tích cực. Tôi từng nằm bẹp mất mấy ngày trong buồng giam chỉ vì nằm mơ mẹ mình ốm nặng. Và nỗi sợ ấy chỉ tan biến mãi tới khi tôi trở về, bước chân vào căn nhà xưa, trông thấy mẹ đang móm mém nhai trầu, cười với tôi. Nụ cười đôn hậu, yêu lắm.

Monday, October 19, 2015

Câu chuyện đầu tuần


Có những câu chuyện cười ra nước mắt. Cũng có những chuyện khóc lên hì hì.
Mà những câu chuyện ấy, những tình huống ấy rất sẵn ở các đám ma. Hoặc đám cưới. Nhất là nếu nó có tí liên quan, dính dáng đến phong tục, hoặc thói quen xã hội chủ nghĩa, thì càng “thú vị”.

Tình huống tôi sắp kể là một dạng chuyện kiểu như thế. Có thật hẳn hoi, vì nó liên quan đến người nhà. Chuyện ở một đám cưới.

"Lạy Mẹ Con Đi"



"Lạy Mẹ Con Đi"
Cao-Đắc Tuấn
 Tóm lược: "Lạy Mẹ Con Đi" là một trong mười ca khúc "Tù ca" được viết bởi Đình Đại nói về một người con từ giã mẹ để đi vào ngục tù. Đình Đại viết bài hát để tặng Phạm Thanh Nghiên, một người đấu tranh cho tự do, dân chủ, và nhân quyền tại Việt Nam. Bài hát nói lên tình mẫu tử và lòng yêu nước của người con trong việc đấu tranh chống lại nhóm cầm quyền cộng sản. Người con chấp nhận việc vào tù vì cô không muốn đi ngược lại những lời dạy dỗ của mẹ về lòng yêu nước. Bài hát là một ca khúc bất hủ vì nó ca ngợi hai loại tình yêu cao quý nhất của con người là tình mẫu tử và lòng yêu nước. Với kỹ thuật ẩn ý, Đình Đại diễn tả ý tưởng độc đáo khiến người nghe được lôi cuốn và tham gia trong việc suy diễn lý do người con đi vào ngục tù. Bài hát có giai điệu và tiết tấu phù hợp với lời ca, tạo tác dụng gây cảm xúc nhẹ nhàng cho người nghe. Cách dùng chữ đơn giản và chân thật làm nổi bật ý tưởng.

Saturday, September 19, 2015

Thursday, September 17, 2015

Mãn hạn tù nhà?

Tôi bị bắt ngày 18.9.2008 khi đang công khai tọa kháng tại nhà với khẩu hiệu “Trường Sa-Hoàng Sa  là của Việt Nam. Phản đối công hàm bán nước ngày 14.9.1958 của Phạm Văn Đồng”. Sở dĩ phải nhấn mạnh chữ “công khai” vì trong bức tâm thư được công bố trên mạng Internet trước đó 5 ngày, tôi đã tuyên bố về việc tọa kháng. Khi một dự định, một việc làm chính danh đã được thông báo trước bàn dân thiên hạ thì không thể bị coi là lén lút để bị “bắt quả tang” như cáo buộc của phía Cơ quan an ninh điều tra. Nhưng thôi, chuyện cũ không nhắc lại.

Wednesday, September 16, 2015

Blogger Phạm Thanh Nghiên phát biểu trên Washington Post

‘Global Threats to Free Press’ – ‘Những đe dọa toàn cầu đối với tự do báo chí’



Zoeann Murphy (Washington Post)/Danlambao lược dịch - Bạn gặp phải những nguy hiểm nào khi đưa tin về những gì xảy ra trên đất nước?

Monday, September 14, 2015

Năm mươi bảy năm Công hàm Phạm Văn Đồng.


Hôm nay (14.9.2015), tròn 57 năm “ra đời” Công hàm Phạm Văn Đồng. Tôi, và nhiều người yêu nước khác đã gọi đó là “Công hàm bán nước”. Cũng ngày này bẩy năm về trước, tôi viết bức “Tâm thư” để bày tỏ tình yêu với Đất nước, để phản đối Công hàm của ông Đồng.

Friday, September 11, 2015

Hôm nay em đọc báo đảng.

                        

Hôm nay em đọc báo đảng. Giữa ngồn ngộn chữ nghĩa và vô số tin… tức thì nhà em tức nhất là tin : “Loạn chữ Trung Quốc trong các hang động trên vịnh Hạ Long: Di sản thiên nhiên thế giới bị bôi bẩn”.


Không tức sao được khi Vịnh Hạ Long không những là di sản của Việt Nam mà còn là di sản của thế giới (hẳn hoi). Mà đã là di sản của nhân loại thì việc quản lý, gìn giữ và bảo tồn phải đặc biệt và ưu tiên hơn những di sản khác không phải, hoặc chưa được thế giới công nhận, mới đúng chứ.

Nguồn ảnh :Nguyễn Hùng (Báo Lao Động)

Cái tức thứ nhất, trong bài báo viết: “nhiều dòng chữ viết bằng sơn ngay vách hang mà hầu hết những nhân viên của Ban Quản lý vịnh Hạ Long đều không rõ về lai lịch và thậm chí nghĩa của những dòng chữ Trung Quốc này.”


Wednesday, September 02, 2015

Khúc Tù Ca cho ngày 2 tháng 9




Có thể nói 10 bài Tù ca do Đình Đại sáng tác được khởi đi từ sự biết ơn của tôi đối với những hy sinh của tác giả Nguyễn Ngọc Già, và sự quý mến dành cho người em gái can trường Phạm Thanh Nghiên....

Thursday, August 27, 2015

"Anh" Thìn

                                      
 Vợ chồng “anh” Thìn ly hôn từ nhiều năm trước. Các con của họ đều đã trưởng thành. Hôm ấy đi gặp gia đình về, “anh” Thìn vui lắm, khoe: “Tao vừa lên chức bà ngoại. Gái lớn mới sinh con trai rồi”.
Vẻ mặt hớn hở, “anh” Thìn lấy gói kẹo trong túi quà tiếp tế ra bảo tôi chia cho mọi người, coi như chung vui với “anh” được lên chức bà ngoại.


Cánh tù nữ thường gán ghép cho nhau đủ thứ danh xưng của cánh mày râu như ông, bố, chú, anh, cậu. Tuy lối xưng hô ấy chẳng giống ở đâu nhưng như thế nó…ngồ ngộ, và vui. Mà niềm vui đối với người tù thì quý giá lắm.
Ngoại trừ một số người là dân đồng tính thật sự, tức mang yếu tố sinh học. Nhưng cũng không ít người tự biến mình thành người đồng tính vì … thích như thế, tức hoàn toàn xuất phát từ yếu tố tâm lý.
Lúc còn ở ngoài, họ là những người rất bình thường, cũng lấy chồng, sinh con như những phụ nữ khác. Có lần, tôi đã nói đùa với cánh bạn tù rằng “Nhà tù là nơi lý tưởng để thực hiện một cuộc cách mạng về giới tính.”. Mấy chị tù “có tật”, đấm thùm thụp vào lưng tôi chữa ngượng.

Saturday, August 22, 2015

Gửi cho nhau những giọt tâm tình.


 Tôi đã nghĩ mình sẽ viết gì để mừng ngày sinh nhật tròn 5 tuổi của Dân Làm Báo. Tôi thường mắc chứng khó diễn đạt nếu mang quá nhiều cảm xúc - một thứ “bệnh” không giống ai. Và rồi một câu hỏi ngớ ngẩn vụt đến: Giả sử 5 năm qua không có Dân Làm Báo?

Câu trả lời đương nhiên là: vẫn luôn có nhiều, và rất nhiều những trang báo (khác) chuyên chở khát vọng tự do - dân chủ của những con dân đất Việt. Vào cái thời (nói là “thời” cho có chút dư vị thời gian) tôi còn chưa đi tù, tập tọng viết lách thì Dân Làm Báo chưa ra đời. Ngày ấy, những trang báo mạng như Đối Thoại, Hưng Việt, Đàn Chim Việt, Tiếng Nói Tự Do Dân Chủ… là nơi tôi chia sẻ những tâm tình và hoài bảo cũa mình. Không có Internet, tôi phải ra quán để gửi bài và đọc tin. Khó chịu nhất là phải làm việc giữa những tiếng ồn ào (của dân chơi games) và lo lắng về sự xuất hiện của công an. Bây giờ, tôi vẫn gửi bài đều đặn cho Đối Thoại, Hưng Việt, Đàn Chim Việt… và những trang báo mạng “lề dân” xuất hiện sau này như một sự tri ân, nhưng cái chính là vì tình yêu mến. Có một chút xót xa cho “Tiếng Nói Tự Do Dân Chủ” khi không còn thấy hiển thị trong mục tìm kiếm của tôi.