Pages

Thursday, June 04, 2015

Mẹ con thằng Khoai Tây

                              
Thằng "Khoai Tây", hình chụp trong tù năm 2011.
                             
( Phạm Thanh Nghiên):Ngà sắp về hết án. Một buổi chiều, Ngà ngập ngừng nói với tôi:
-Có điều này em định nói với bác, mà ngại.
-Chị em với nhau có gì mà ngại.
Ngà nịnh:
-Em cám ơn bác, cả trại phải cảm ơn bác vì hôm chủ nhật nếu bác không làm um lên thì ai cũng chết khát cả. Chúng nó ác thật, bắt cả tù nhịn uống nước.
-Việc đó là họ sai mười mươi, người tù nào cũng có thể lên án và yêu cầu họ phải cung cấp nước cho mình uống. Tôi vừa lau rớt rãi cho thằng Khoai Tây, vừa lườm Ngà một cái.
Ngà gãi đầu, cười ngượng:
- Làm gì có ai dám làm như bác. Em mà ho he nó cho thằng Khoai Tây đi trại trẻ mồ côi thì em mất con à.

Thursday, May 14, 2015

Nguyễn Kim Nhàn, người tù chưa trở về


 Trong số mười người chúng tôi bị bắt bởi chiến dịch khủng bố mùa thu tháng 9 năm 2008 thì Ông Nguyễn Kim Nhàn là người duy nhất hiện vẫn đang còn bị tù đày. Tôi thường gọi những người dân oan như ông, như chị Trần Ngọc Anh, chị Phạm Thị Lộc, vợ chồng chị Cấn Thị Thêu... là “dân oan hóa dân chủ” vì họ đã không chỉ dừng lại ở việc đòi quyền lợi chính đáng cho bản thân và gia đình mình, mà đã tham gia vào các công việc, các phong trào đấu tranh vì Nhân quyền, Tự do và Dân chủ.


Khi ra tù vào tháng 9 năm 2012, tôi đã sốc và rất buồn khi biết ông Nhàn bị bắt trở lại. Lần thứ nhất ông bị kết án 2 năm tù giam và 3 năm quản chế. Ra tù được vài tháng ông bị bắt trở lại vào tháng 6 năm 2011 và bị kết án 5 năm 6 tháng tù giam cộng thêm 4 năm quản chế. Cả hai lần ông đều bị cáo buộc điều 88: “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”, một thứ Nhà nước không có thật theo chính lời thừa nhận của ông tổng bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng hồi tháng 10 năm 2013 rằng “đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa?”. Nói cho bông phèng một chút thì ông Nguyễn Kim Nhàn, 66 tuổi, hơn hẳn chúng tôi về mặt “thành tích” đi tù vì tội “chống thứ không có thật.”.

Cách đối xử của trại giam đối với ông cũng ngày một khắc nghiệt hơn.

Monday, April 27, 2015

Ngày “Quốc nạn” nhớ Tù nhân lương tâm Nguyễn Ngọc Già.

        
 Chút tâm tình của Nguyễn Ngọc Già:
Tròn bốn tháng kể từ khi có tin Nguyễn Ngọc Già- Nguyễn Đình Ngọc bi bắt, chúng ta vẫn không có thông tin chính thức gì về anh. Bốn tháng trước tôi từng viết: “Cho đến lúc này, Nguyễn Ngọc Già có lẽ là blogger duy nhất bị bắt với nghịch lý “ông rất nổi tiếng nhưng không ai biết ông là ai”

Tiếc rằng nghịch lý ấy cho đến hôm nay vẫn chưa bị phá bỏ.

Bỏ qua những suy đoán nhân thân hay những phân tích về pháp lý quanh “vụ án” Nguyễn Ngọc Già. Hôm nay, trong những ngày “Quốc nạn” xin được chia sẻ với anh nỗi trăn trở về thân phận người tù mà anh của ngày hôm nay đang là một người mang thân phận như thế.

Wednesday, April 22, 2015

Ối Phượng yêu!

                                       
Thực tình nhà cháu rất phục bác Nguyễn Bá Chổi. Thế nào mà bác ấy viết những năm mươi mốt tập “Phượng yêu” vẫn chưa hết chuyện. Nói thật, đọc “Phượng yêu” của bác Chổi cảm giác như bác ấy đã gom sẵn chữ nghĩa, khi cần là cứ thảy lên Dân Làm Báo ngay. Viết hay thế chứ lị. Chả bù cho nhà cháu, muốn viết về ái nữ của đồng chí Ếch mà bao nhiêu lần phải bỏ ngang con chữ.

Saturday, April 11, 2015

Thành viên Mạng Lưới Blogger Việt Nam - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được Civil Rights Defenders trao giải thưởng “Người bảo vệ Dân quyền của năm”.


Thứ Sáu, ngày 10 tháng 4 năm 2015 - by MLBVN
Mạng Lưới Blogger Việt Nam - Civil Rights Defenders (CRD) - Tổ chức Nhân quyền Quốc tế của Thụy Điển loan báo giải thưởng “Người bảo vệ Dân quyền của năm” được trao tặng cho một người Việt Nam, cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh- thường được biết đến với cái tên Blogger Mẹ Nấm.

Monday, March 30, 2015

Đôi lời cùng bạn.

Hôm qua có một bạn trẻ “chất vấn” tôi rằng: Tại sao không quan tâm đến vấn đề cây cối, đến sông Đồng Nai hay một vài chuyện xã hội khác, mà chỉ quan tâm đến chuyện “đao to búa lớn” như Nhân quyền, Dân chủ, toàn vẹn Lãnh thổ?  Bạn còn khẳng định rằng chiến dịch “Tranh đấu cho Tự do- Nhân quyền- Dân chủ 2015”, - mà bạn gọi là “mấy cái tuyên bố, thông cáo đao to búa lớn, thùng rỗng kêu to”- chả có ai theo, ngoài mấy người ở bên ngoài. Và rằng người dân Việt Nam trong nước “chỉ quan tâm đến giá xăng, giá điện, lấp sông Đồng Nai, chả ai quan tâm đến biển Đông, đến Hiệp ước Thành Đô”.

Xét thấy những câu hỏi và các lý lẽ bạn đưa ra khá thú vị nên tôi quyết định viết bài này để một số người quan tâm cùng tham khảo mặc dù tôi cũng có trao đổi riêng với bạn rồi.

Wednesday, March 11, 2015

Thư ngỏ gửi Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc và các cơ chế nhân quyền quốc tế về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam và chiến dịch Vận động Nhân quyền 2015










Ngày 10 tháng 3, 2015

Kính gửi quý vị lãnh đạo và đại sứ các nước tại Liên Hiệp Quốc,

Chúng tôi, những tổ chức dân sự hoạt động độc lập cho nhân quyền và người dân Việt Nam trong và ngoài nước ký tên dưới đây, muốn xác minh những gì mà những Báo Cáo Viên Liên Hiệp Quốc Đặc Trách về Tự Do Ngôn Luận, Tự Do Tôn Giáo và Tình Trạng Bắt Giữ Tùy Tiện đã nêu trong các báo cáo về nhân quyền VN gần đây. Kể từ khi Việt Nam trở thành một quốc gia thành viên của Hội đồng Nhân quyền LHQ, tình trạng nhà nước Việt Nam vi phạm các quyền con người vẫn tiếp tục, bất chấp các khuyến nghị của Hội đồng và các cơ chế nhân quyền của Liên Hiệp Quốc.

Tuesday, March 10, 2015

Chiến dịch Vận Động Nhân Quyền 2015


Lời kêu gọi tham gia Chiến Dịch Tranh Đấu cho Tự Do - Dân Chủ - Nhân Quyền 2015

Kính gửi Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước,
Chúng tôi, những người đứng tên trong Lời kêu gọi này, kính mời Đồng bào trong và ngoài nước cùng tham gia Chiến Dịch Tranh Đấu cho Tự Do - Dân Chủ - Nhân Quyền 2015.
Năm 2015 đánh dấu 40 năm toàn cõi Việt Nam nằm dưới chế độ toàn trị của đảng CSVN. Đây cũng là năm mà đảng CSVN tự tiện sắp xếp nhân sự lãnh đạo đất nước, sẽ xảy ra trong kỳ đại hội đảng XII, nhằm tiếp tục kéo dài sự thống trị độc tài trên đầu trên cổ 90 triệu người dân Việt Nam. Sau 40 năm dưới sự độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản, đất nước chúng ta phải đối diện với nguy cơ hiểm nghèo nhất, đe dọa đến sự tồn vong của Dân tộc - đó là viễn cảnh Việt Nam bị thống trị toàn diện bởi Bắc Kinh và trở thành một vùng tự trị, một tỉnh chư hầu của Trung cộng trong tương lai.

Sunday, January 04, 2015

Tôi nhớ Nguyễn Ngọc Già


Cho đến hôm nay, tôi phải thừa nhận điều ấy khi anh vắng bóng trên Dân Làm Báo và có tin anh bị bắt hôm 27 tháng 12 với tên thật là Nguyễn Đình Ngọc.


Việc đọc Dân Làm Báo đã trở thành thói quen của tôi kể từ những ngày đầu mới ra tù. Sau này, những cái tên như Nguyễn Ngọc Già, Nguyễn Bá Chổi, Vũ Đông Hà, Đặng Chí Hùng, Phan Châu Thành, Trần Quốc Việt, Huỳnh Thanh Trúc, Nguyên Thạch... đã rất tự nhiên đi vào trong cảm xúc của tôi. Bút danh Nguyễn Ngọc Già nghe thật lạ và ấn tượng. Không ít lần đọc bài viết của Nguyễn Ngọc Già xong, tôi tự hỏi: “Ông ấy là ai, ở đâu?”. Tôi thật sự “kết anh” (trong lòng) như cách thổ lộ của Phan Châu Thành, một cây viết khác trên Dân Làm Báo mà tôi cũng rất ngưỡng mộ.

Wednesday, December 31, 2014

Cái chuyện chẳng lành.


 “ Vớ vẩn, rách việc”, “Bây giờ phải đoàn kết chứ cứ đánh phá nhau thì làm nên trò trống gì”, “Đúng là mấy cô ả, chưa làm được gì đã lắm chuyện”, “Bọn dư luận viên nó cười cho”, “Thật chả ra làm sao cả”, “Phải dẹp bỏ cái tôi, đừng tự ái cá nhân”, “Cứ mãi thế thì sao thắng cộng sản được”, “Bao nhiêu người còn khổ nạn trong tù mà rửng mỡ ngồi cắn xé nhau”…v.v…và v.v... Kèm theo đó là những cái lắc đầu ngán ngẩm hay tiếng thở dài của quý vị khi đọc những dòng sau đây. Quý vị có quyền như thế. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ phản ứng như vậy nếu chứng kiến một chuyện cơm không lành canh không ngọt. Câu chuyện này sẽ làm cho chúng ta mất vui trước thềm năm mới và tôi thấy cần phải xin lỗi quý vị.

Thật sự, cái đáng ngại nhất trong đấu tranh là đụng chuyện với “phe ta” chứ không phải với phe địch. Là cái sự kiêng kỵ “cộng sản chúng nó cười, dư luận viên nó vỗ tay, bọn cơ hội nó mừng rỡ, đánh phá” chứ không phải chuyện vào tù ngồi đếm kiến. Nhưng (lại nhưng), “vì đại cục”, “bảo vệ nhân cách” không có nghĩa là cứ im lặng chấp nhận để người khác tùy tiện lăng mạ, chửi bới và vu khống mình được. Bảo vệ nhân quyền cho người khác không có nghĩa để nhân quyền (quyền được tôn trọng nhân phẩm) của mình bị xâm hại.

Wednesday, December 24, 2014

Chút kỷ niệm nhân ngày giỗ bố


Tôi là con út trong gia đình có tám người con. Anh trai thứ hai của tôi, Phạm Thanh Bình đã qua đời chỉ sau 15 ngày tuổi. Anh sinh đúng chiều 30 tết năm 1970. Mùa đông năm ấy, miền Bắc rất lạnh.

Tám lần mẹ tôi sinh con, chỉ duy nhất sinh tôi là bố tôi ở nhà. Ông là thủy thủ, lênh đênh trên biển trước khi lấy mẹ tôi. Năm tôi 4 tuổi, ông về hưu mất sức. Khi mẹ tôi sinh anh Bình rồi anh qua đời, ông cũng không ở nhà. Tôi may mắn nhất so với các anh chị. Giây phút tôi chào đời được gần cả bố lẫn mẹ. Bảy lần trước, mẹ tôi một mình cắp làn (*) quần áo đi, rồi hôm sau bế đứa con đỏ hỏn về nhà. Sinh anh Bình, mẹ tôi được bà nội, chính xác là mẹ kế của bố tôi lên tận khoa sản thăm, cho ba lạng thịt. Anh Bình là đứa cháu duy nhất bà tôi chiếu cố.

Sunday, December 21, 2014

Kinh Hòa Bình Cho Dân Việt




Xin hãy coi Video clip này như là tấm lòng, sự biết ơn của tôi trong mùa Giáng Sinh 2014 để gửi đến những Tù nhân lương tâm, Tù nhân chính trị- Tôn giáo đã, đang bị giam cầm trong ngục tù cộng sản. Cũng là món quà nhỏ tôi tặng cho những người cùng chung khát vọng: Khát vọng Tự do và Dân chủ cho Việt Nam. Xin nguyện cầu một Giáng Sinh an lành, năm mới may mắn đến với người dân Việt Nam!













Wednesday, December 10, 2014

Ngày Quốc Tế Nhân Quyền của một người tù tại gia

Tôi ăn mừng ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10 tháng 12 sớm hơn 1 ngày. Cho nó... lành! vì theo kinh nghiệm đau thương quá khứ của năm trước, ngày 10 tháng 12 cũng là ngày côn-đồ-giả-dạng xuống đường để thực hiện quyền... cước võ tàu đối với những ai muốn tổ chức ăn mừng ngày trọng đại này của nhân loại. 10 tháng 12 cũng là sinh nhật 1 năm của Mạng Lưới Blogger Việt Nam mà tôi là một thành viên. 

Thursday, November 20, 2014

BI TRỐ


                                                      Tác giả: Nhà văn Trần Ngọc Tuấn.
                                                                                                                                                                                             (Viết tháng 6 năm 2014)

Khi Bi xuất hiện trong gia đình tôi, có thể khẳng định đó là một sự kiện vì nhà tôi có 2 chị em gái. Bi, nói theo ngôn ngữ thời @ thì em ấy...đẹp trai nhất nhà (bố tôi chỉ đoạt ngôi "Á Nam).
 
Các bạn có thấy mắt Bi Trố hai mầu xanh và vàng không? Dễ thương lắm!
Tôi không lý giải được tại sao nhiều gia đình người Việt mong có con trai mà họ không hiểu rằng cái sự âm dương thiếu cân đối, thế giới sẽ có nhiều cuộc đại chiến để... cướp con gái. Nhưng thôi, bàn sâu chuyện này dễ đụng chạm tới tư duy tiểu nông, gia trưởng - một trong những thành tố cơ bản tạo nên bản sắc văn hóa dân tộc. Mẹ đặt tên em Phạm Hùng Bi. Chị tôi hỏi: tên Bi sao đệm Hùng? Nghe kinh quá! Mẹ cười, mẹ chiêm nghiệm rồi cứ ai mà hùng, anh hùng, hùng mạnh, hùng dũng, oai hùng, kể cả hùng hổ cái kết sẽ là Bi. Nhưng đệm Hùng tên Bi sẽ hóa giải số phận, nó như 2 vế của câu đối ấy. Tôi buột miệng: con gọi Bi Trố. Mẹ hỏi: tại sao? Tôi trả lời: cho nó dễ thương. Mẹ tôi mắng yêu: con này, mắt em mày đẹp thế sao gọi là Bi Trố? Thôi, cũng không sao, tên ấy nghe cũng dễ thương, nhưng chỉ gọi trong nhà thôi nhé. Kê khai hộ khẩu mà ghi tên em Bi Trố các anh công an công khu vực lại cho nhà mình nhạo báng chính quyền.

Wednesday, November 19, 2014

Tạ Phong Tần - người phụ nữ phi thường


            
 Tôi đã đọc ở đâu đó những ý tứ thế này: Nhân sinh hạnh phúc là nhân sinh bình thuờng. Trái lại, nhân sinh vĩ đại nhất định là nhân sinh đau khổ. Nhà triết học Đức Nietzsche cũng đã khẳng định: “Nghịch cảnh là môi trường tốt nhất  tạo dựng thiên tài.”

Với tôi, Tạ Phong Tần không phải là một “thiên tài” hiểu theo nghĩa có kiến thức của một bậc siêu nhiên làm thay đổi nhân loại. Nhưng khí phách ấy, lòng quả cảm, tình yêu, trách nhiệm ấy đối với Tổ quốc là điều không phải ai cũng có được. Những đau khổ, những nghịch cảnh mà Tạ Phong Tần phải đối mặt và chiến thắng nằm ngoài sức chịu đựng và sự tưởng tưởng của một người bình thường.

Wednesday, October 22, 2014

Nhớ anh Điếu Cày


                                    Nhớ anh Điếu Cày

Lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh là vào tháng 3 năm 2007, khi tôi vừa đi Thanh Hóa về ít hôm và viết phóng sự “Uất ức- biển ta ơi!”. Anh khen tôi viết hay. Chỉ là cuộc nói chuyện qua điện thoại rất ngắn ngủi nhưng tôi thật sự rất ấn tượng và chúng tôi coi nhau như anh em. Lần thứ hai vào đầu tháng 4, và cũng là lần sau cùng vì không đầy nửa tháng sau anh bị bắt. Anh giải thích cho tôi nghe vì sao anh chọn cái tên Điếu Cày.


Điếu Cày trẻ hơn so với tuổi, vì thế tôi …lỡ kêu anh bằng  “anh”. Khi biết tuổi của anh, tôi chuyển qua gọi bằng “chú”.  Điếu Cày mắng: “Đừng gọi anh bằng chú. Đồng đội không ai xưng hô thế”. Tôi nhớ lắm cuộc nói chuyện hôm đó. Chúng tôi trao đổi với nhau một số dự tính cho công việc. Đang nói chuyện, tôi nghe rất nhiều tiếng ồn ào trong nhà anh. Điếu Cày nói đó là tiếng đập cửa và quát tháo của công an. Cuộc nói chuyện của chúng tôi buộc phải chấm dứt và anh bị “khiêng” đi làm việc theo miêu tả của anh sau đó.

Thursday, October 16, 2014

Phạm Thanh Nghiên: Hãy đến vì chúng tôi cần các bạn!

Phạm Thanh Nghiên, một trong ba đại diện của nhóm trao văn bản "Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô" kêu gọi mọi người đồng hành và tham gia chiến dịch này.  
Bản yêu cầu dự trù sẽ được trao trực tiếp cho quốc hội vào ngày thứ Tư, 15 tháng 10 năm 2014, tại:
- Hà Nội: Ban Dân Nguyện - 22 Hùng Vương, quận Ba Đình

- Sài Gòn: Văn phòng Quốc hội - 56-58 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận


Sunday, October 12, 2014

Lời kêu gọi thực thi Quyền Được Biết của người dân: "Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô"



Để tiếp tục thực hiện điều "Chúng Tôi Muốn Biết", một văn bản "Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô" sẽ được trao cho Quốc hội vào ngày:

Thứ Tư, ngày 15 tháng 10 năm 2014, tại:
Ban Dân Nguyện - 22 Hùng Vương, quận Ba Đình, Hà Nội
Văn phòng Quốc hội - 56-58 Hoàng Văn Thụ, quận Phú Nhuận, Sài Gòn.

Cho đến thời điểm này, tại Hà Nội và Sài Gòn đã lựa chọn ra một số đại diện để trực tiếp đi trao bản yêu cầu cho Ban Dân Nguyện và Văn Phòng Quốc Hội vào ngày 15/10 sắp tới.

Quyền Được Biết là một quyền phổ quát của mọi công dân và Hội nghị Thành Đô có những ảnh hưởng nghiêm trọng đến vận mệnh của dân tộc. Do đó, chúng tôi xin kính mời mọi người hưởng ứng tham gia vào việc trao yêu cầu này.

Thời gian tập trung tại 2 địa điểm nêu trên là vào lúc 9 giờ sáng.

Đại diện:

Phạm Thanh Nghiên
Nguyễn Phương Uyên
Nguyễn Xuân Nghĩa

Sau đây là nội dung của bản yêu cầu:

Yêu cầu Quốc hội bạch hóa Hội nghị Thành Đô

Vào ngày 4 tháng 9 năm 1990,
tại thành phố Thành Đô (Trung Quốc) những người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam và đảng cộng sản Trung Quốc đã ký kết nhiều điều khoản liên quan đến quan hệ giữa hai nước, đặc biệt đến vận mệnh của Tổ quốc Việt Nam. Đến nay, sau gần một phần tư thế kỷ, nhân dân Việt Nam vẫn hoàn toàn không biết nội dung của hội nghị này.